NGƯỜI Ở LẠI BÊN VẾT THƯƠNG
Giữa những năm tháng chiến tranh chưa kịp lùi xa, có những người lính không đứng ở tuyến đầu để bắn một phát súng, mà đứng lại phía sau để giữ cho đồng đội được sống. Bác Lê Văn Kỳ, người quân y nơi chiến trường Lạng Sơn, đã đi qua kháng chiến bằng đôi tay băng bó và một trái tim chưa từng chùn lại trước đau thương.
Bác đến với quân đội khi đất nước vẫn còn chìm trong những ngày khói lửa. Từ những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cho đến những ngày biên giới phía Bắc dậy sóng, bác vẫn ở đó – lặng lẽ trong vai trò của một người quân y.
Ở chiến trường Lạng Sơn, gió núi thổi hun hút, mùa đông lạnh cắt da. Những trận đánh diễn ra bất ngờ, để lại phía sau là những người lính cần được cứu chữa ngay lập tức. Và giữa không gian còn mùi thuốc súng ấy, bác thường là người cúi xuống đầu tiên.
Bác quen với việc làm việc trong điều kiện thiếu thốn. Một góc hầm dã chiến, một chiếc cáng tạm, ánh đèn leo lét. Đôi tay bác băng bó, cầm máu, tiêm thuốc, xoa dịu. Có những lúc mọi thứ diễn ra rất nhanh – phải quyết định thật nhanh để giành lại từng phút giây cho người bị thương. Nhưng cũng có những khoảnh khắc rất dài, khi bác chỉ ngồi bên cạnh một người lính đang yếu dần, nắm lấy tay họ, như để truyền thêm chút ấm áp cuối cùng.
Làm quân y nghĩa là quen với nỗi đau, nhưng không bao giờ được phép chai sạn. Mỗi vết thương là một sinh mạng. Mỗi nhịp tim chậm lại đều khiến lòng người thắt lại. Có những người được cứu sống, sau này gặp lại bác, chỉ khẽ nói một câu “nhờ bác mà cháu còn đây”. Với bác, có lẽ như thế là đủ.
Khi chiến tranh biên giới nổ ra, công việc của bác lại nối tiếp. Thương binh nhiều hơn, tình hình căng thẳng hơn, nhưng bác vẫn giữ sự điềm tĩnh vốn có. Không ai thấy bác hoảng loạn. Bác chỉ lặng lẽ làm việc của mình, hết ca này đến ca khác, cho đến khi không còn ai cần cấp cứu nữa.
Ngày rời quân ngũ, bác trở về đời thường giản dị như bao người. Không kể về hiểm nguy, không nói về công lao. Nhưng trong ký ức của những người từng nằm trên cáng, từng được bác giữ lại giữa ranh giới mong manh, bác mãi là hình ảnh của sự ấm áp giữa lạnh lẽo chiến tranh.
Chiến tranh qua đi.
Những vết thương rồi sẽ lành.
Nhưng có một điều vẫn còn ở lại –
đó là hình ảnh người quân y lặng lẽ cúi xuống,
giữ sự sống cho đồng đội bằng tất cả tấm lòng của mình.


