NGƯỜI Ở LẠI CUỐI CÙNG
Đơn vị ngày càng ít người.
Từng người rời đi.
Từng cái tên biến mất.
Cuối cùng, chỉ còn lại một người.
Anh ở lại.
Giữ vị trí.
Không ai ra lệnh.
Không ai chứng kiến.
Chỉ có anh.
Và khoảng không rộng lớn.
Một lần, anh nói thành tiếng:
– “Còn ai không?”
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió.
Anh vẫn ở đó.
Không rời đi.
Vì anh nghĩ…
nếu mình đi…
thì sẽ không còn ai ở lại.
Đến khi có người tìm thấy anh…
anh đã không còn nữa.
Không ai biết anh đã ở đó bao lâu.
Chỉ biết rằng…
có những người chiến đấu không phải vì mệnh lệnh.
Mà vì họ không muốn…
mọi thứ kết thúc trong im lặng.



