Người ở lại cuối cùng trên đoạn đường
.
Ông Thắng kể về một đêm mà ông không bao giờ quên.
Đó là đoạn đường vừa bị bom đánh sập. Đơn vị ông nhận lệnh phải thông đường trước khi trời sáng. Nếu không, đoàn xe phía sau sẽ ùn lại, trở thành mục tiêu cho máy bay địch.
“Chúng tôi làm trong bóng tối, tay không, cuốc xẻng không đủ,” ông nhớ lại.
Đất đá ngổn ngang, khói bom còn chưa tan. Mỗi người một việc, không ai nói nhiều. Thỉnh thoảng lại có tiếng máy bay gầm trên đầu, mọi người phải nằm rạp xuống, chờ qua rồi lại đứng dậy làm tiếp.
Gần sáng, đoạn đường gần như hoàn thành. Nhưng vẫn còn một hố sâu chắn ngang.
“Phải lấp nốt chỗ đó,” chỉ huy nói.
Một người trong tổ xung phong ở lại. Anh bảo: “Các anh đi trước đi, tôi làm nốt rồi theo.”
Ông Thắng cùng mọi người rút ra vị trí an toàn. Từ xa, ông vẫn thấy bóng người ấy cặm cụi dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Bất ngờ, một loạt bom dội xuống.
Khi quay lại, đoạn đường đã thông. Nhưng người ở lại… không còn nữa.
Những chiếc xe vẫn lặng lẽ lăn qua.
Ông Thắng nói, giọng chậm lại:
“Con đường đó… có một người đã nằm lại để nó không bị đứt.”



