NGƯỜI Ở LẠI GIỮ LỜI HỨA (1)
Trước một trận đánh, Minh nói với bạn mình:
– “Nếu tao không về… mày thay tao về thăm mẹ.”
Người kia cười:
– “Mày nói linh tinh.”
Minh lắc đầu:
– “Không. Nhớ nhé.”
Họ bắt tay.
Một cái bắt tay rất chặt.
Sau trận đó…
Minh không trở về.
Người kia còn sống.
Nhưng không về ngay.
Chiến tranh kéo dài.
Nhiều năm.
Lời hứa vẫn ở đó.
Sau khi hòa bình, anh tìm về quê Minh.
Ngôi nhà nhỏ.
Mẹ Minh già đi rất nhiều.
Bà nhìn anh:
– “Con là bạn nó à?”
Anh gật.
Không dám nói gì thêm.
Bà hỏi:
– “Nó… có nhắn gì không?”
Anh im lặng.
Rồi nói:
– “Có ạ.”
Giọng anh nghẹn lại.
– “Anh Minh bảo… mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Không phải câu nói thật.
Nhưng là điều anh nghĩ Minh sẽ nói.
Bà gật đầu.
Nước mắt rơi.
Còn anh…
đứng rất lâu trước cửa.
Vì anh biết…
có những lời hứa, dù thực hiện được…
vẫn không bao giờ trọn vẹn.



