Bài viết

NGƯỜI Ở LẠI GIỮ LỜI HỨA

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước trận đánh, Tín và Dũng ngồi cạnh nhau.

Không nói nhiều.

Chỉ chia nhau một điếu thuốc.

Dũng nói:
– “Nếu tao có chuyện gì… mày về nói với mẹ tao là tao không sợ.”

Tín cười:
– “Mày tự về mà nói.”

Dũng lắc đầu:
– “Thì cứ nói hộ.”

Tín không trả lời.

Chỉ gật nhẹ.

Họ không nghĩ đó là lời cuối.

Nhưng chiến tranh không hỏi ý ai.

Sau trận đánh, Dũng không trở về.

Tín còn sống.

Anh giữ lời hứa.

Nhiều năm sau, anh tìm về quê Dũng.

Ngôi nhà nhỏ.

Người mẹ già.

Bà nhìn anh rất lâu.

Rồi hỏi:
– “Con đi cùng thằng Dũng à?”

Tín gật.

Không dám nhìn thẳng.

Bà hỏi tiếp:
– “Nó… có sợ không con?”

Câu hỏi đơn giản.

Nhưng như một nhát dao.

Tín nhớ lại…

khoảnh khắc cuối cùng.

Dũng không nói gì.

Chỉ nhìn anh.

Ánh mắt đó…

không rõ là sợ hay không.

Tín nghẹn lại.

Rồi nói:
– “Không ạ.”

Bà gật đầu.

Khóc.

Nhưng là những giọt nước mắt nhẹ hơn.

Tín rời đi.

Không quay lại.

Vì anh biết…

có những lời hứa được giữ trọn…

nhưng không bao giờ khiến lòng người nhẹ đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn