Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI Ở LẠI GIỮ LỜI HỨA

âu chuyện kể về một lời hứa giữa những người đồng đội năm xưa – lời hứa được giữ suốt mấy chục năm sau ngày trở về. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là sự lặng lẽ chăm nom gia đình của người đã khuất.

Điện Biên25/02/2026Điêu Văn Ánh (ĐOÀN PHƯỜNG MƯỜNG LAY)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

kể rằng, sau ngày trở về, điều khiến ông day dứt nhất không phải là những tháng năm đã qua.

Mà là lời hứa.

Ngày ấy, trong một buổi tối yên tĩnh hiếm hoi, họ ngồi cạnh nhau và nói chuyện về quê nhà. Người thì kể về mẹ già hay đau lưng, người thì nhắc đến đứa em nhỏ còn đang đi học.

Một người cười, nửa đùa nửa thật:

“Nếu ai về trước, nhớ ghé thăm nhà tôi.”

Họ gật đầu.

Không ai nghĩ câu nói ấy lại trở thành lời dặn.

Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã ổn định, nhân chứng tìm về quê của người bạn cũ. Con đường nhỏ dẫn vào nhà vẫn còn đó. Mái ngói đã cũ hơn.

Người mẹ ngày xưa giờ tóc bạc trắng.

Ông đứng trước cửa, ngập ngừng giới thiệu mình là đồng đội cũ.

Bà cụ lặng đi một lúc rồi mời vào nhà.

Từ hôm ấy, mỗi năm ông đều ghé thăm. Có khi mang ít quà quê, có khi chỉ là vài cân gạo, hộp bánh cho bà cụ đỡ buồn.

Không ai yêu cầu.
Không ai nhắc lại lời hứa.

Nhưng ông biết mình cần làm.

Rồi bà cụ qua đời. Ngày đưa tang, ông đứng lặng ở cuối hàng người viếng.

Ông nói nhỏ:

“Tôi đã giữ lời.”

Sau này, ông vẫn giữ liên lạc với gia đình ấy. Con cháu của người bạn cũ xem ông như người thân.

Có người hỏi:

“Bác làm vậy để làm gì?”

Ông chỉ cười:

“Đồng đội với nhau, sống là vì nhau. Hết chiến tranh rồi, nghĩa tình vẫn còn.”

Giờ đây, tóc ông cũng đã bạc. Bước chân không còn nhanh. Nhưng mỗi khi nhắc đến bạn mình, ánh mắt vẫn ấm.

Hoa lửa của thời trẻ có thể đã tàn theo năm tháng.

Nhưng có những đốm lửa khác –
cháy bằng lòng thủy chung.

Không rực rỡ.
Không ồn ào.

Chỉ âm thầm sáng trong suốt một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn