NGƯỜI Ở LẠI GIỮ MỘ KHÔNG TÊN
Ở một vùng rừng, có một ngôi mộ không tên.
Không ai biết người nằm đó là ai.
Chỉ có một người dân địa phương chăm sóc.
Ông phát hiện mộ trong một lần đi rừng. Từ đó, ông thắp hương mỗi dịp lễ.
Không ai nhờ.
Không ai trả công.
Ông nói: “Người ta đã nằm đó, thì phải có người nhớ.”
Nhiều năm sau, mộ được xác định danh tính.
Gia đình tìm đến.
Họ hỏi: “Sao ông làm vậy?”
Ông chỉ cười: “Nếu là con mình, mình cũng mong có người làm thế.”



