Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI Ở LẠI MÙA XUÂN KOM TUM

Tác phẩm tái hiện cuộc đời và sự hi sinh của liệt sĩ Nguyễn Văn Nhuận, quê Cương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ tháng 02 năm 1967, cấp bậc B1, chức vụ chiến sĩ (Cs), đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1968 tại chiến trường Kom Tum và được an táng tại Nghĩa trang TX Kom Tum. Câu chuyện được kể lại qua lời đồng đội Nguyễn Văn Thấn, người cùng nhập ngũ năm 1967. Đây là khúc tưởng niệm về một người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân giữa mùa xuân đỏ lửa Tây Nguyên.

Vĩnh Long25/02/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI Ở LẠI MÙA XUÂN KOM TUM

Chương 1: Cương Sơn những ngày gió nổi

Cương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang là miền quê có những triền đồi nối nhau xanh thẫm. Mỗi mùa xuân, hoa gạo đỏ rực bên bờ sông, soi bóng xuống mặt nước lặng lờ.

Nguyễn Văn Nhuận sinh ra ở đó.

Anh lớn lên giữa tiếng gọi đò, tiếng cuốc kêu mùa hạ và mùi khói rơm cuối vụ. Gia đình nghèo nhưng đầm ấm. Từ nhỏ, Nhuận đã quen với việc đồng áng, quen với những buổi sớm tinh mơ dắt trâu ra đồng.

Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh cùng nhiều thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ. Tháng 2 năm ấy, giấy gọi chính thức được trao tận tay.

Người bạn thân nhất của anh là Nguyễn Văn Thấn – sinh năm 1948, cùng quê Cương Sơn. Hai người cùng khoác ba lô, cùng bước qua cây đa đầu làng trong ngày tiễn quân.

“Đi rồi sẽ về,” Thấn nói.

Nhuận cười:
“Ừ, nhất định thế.”

Không ai biết rằng lời hẹn ấy sẽ dở dang.

Chương 2: Người lính B1

Về đơn vị thuộc BCHQS tỉnh Bắc Giang, Nhuận được biên chế cấp bậc B1, chức vụ chiến sĩ. Anh nhanh chóng hòa nhập với môi trường quân ngũ.

Thấn nhớ rất rõ hình ảnh Nhuận trong những buổi tập bắn đầu tiên. Dáng người gầy nhưng rắn rỏi, ánh mắt chăm chú đến từng động tác.

“Phải giữ súng như giữ chính mình,” Nhuận thường nói vậy.

Huấn luyện gian khổ nhưng anh chưa từng than vãn. Những đêm hành quân dài, hai người nằm cạnh nhau trên nền đất, nhìn lên bầu trời đầy sao.

“Sau này hòa bình, tao muốn về làm lại mảnh ruộng nhà,” Nhuận tâm sự.

“Còn tao muốn học thêm nghề,” Thấn đáp.

Tuổi trẻ của họ đầy ắp dự định.

Chương 3: Tây Nguyên gọi

Cuối năm 1967, đơn vị nhận lệnh vào chiến trường Tây Nguyên – khu vực Kom Tum.

Hành trình vào Nam kéo dài nhiều tuần. Những đoàn quân nối nhau băng rừng, vượt suối. Đường Trường Sơn mưa dầm, đất đỏ quện vào chân.

Nhuận đi đầu trong tổ hành quân. Anh ít nói hơn trước, ánh mắt trầm lắng nhưng kiên định.

Kom Tum hiện ra trước mắt họ với núi rừng bạt ngàn, những con dốc dựng đứng và những trận phục kích bất ngờ.

Chiến trường năm 1968 bước vào giai đoạn ác liệt. Mỗi ngày trôi qua đều căng thẳng như dây đàn.

Chương 4: Mùa xuân đỏ lửa 1968

Đầu năm 1968, chiến sự tại Kom Tum bùng nổ dữ dội.

Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ chốt tại khu vực rừng núi phía ngoài thị xã. Trời tối như mực. Sương dày đặc.

Khoảng gần sáng, tiếng súng nổ dồn dập. Địch phản kích mạnh.

Nhuận và Thấn ở cùng tổ chiến đấu. Đạn bay xé gió, đất đá văng tung tóe.

“Giữ vững vị trí!” – tiếng chỉ huy vang lên.

Nhuận bình tĩnh thay băng đạn, bắn trả từng loạt chính xác. Anh di chuyển linh hoạt giữa các ụ đất, hỗ trợ đồng đội.

Trong khoảnh khắc ác liệt nhất, một quả đạn pháo rơi gần vị trí tổ chiến đấu.

Tiếng nổ vang trời.

Mặt đất rung chuyển.

Khi khói tan dần, Thấn cố gượng dậy tìm bạn.

“Nhuận! Nhuận ơi!”

Anh thấy Nhuận nằm đó, máu thấm đỏ mảnh đất Tây Nguyên.

Năm ấy là 1968.

Người lính trẻ tuổi của Cương Sơn đã ở lại giữa mùa xuân khói lửa.

Chương 5: Nghĩa trang TX Kom Tum

Đồng đội đưa anh về an táng tại Nghĩa trang thị xã Kom Tum.

Ngôi mộ lặng lẽ giữa hàng trăm nấm đất khác. Trên tấm bia nhỏ khắc tên: Nguyễn Văn Nhuận – 1968.

Thấn đứng rất lâu trước mộ bạn.

“Chúng ta hẹn cùng về mà…” – anh nghẹn ngào.

Gió Tây Nguyên thổi qua hàng thông, mang theo tiếng rì rào như lời tiễn biệt.

Chương 6: Người trở về

Sau này, khi đất nước thống nhất, Thấn trở về Cương Sơn. Làng quê vẫn đó, nhưng nhiều gương mặt thân quen đã vĩnh viễn không còn.

Anh tìm đến nhà Nhuận.

Mẹ Nhuận lặng lẽ nghe kể về những ngày cuối cùng của con trai. Bà không khóc lớn. Chỉ nắm chặt bàn tay người đồng đội của con.

“Nó có sợ không con?” – bà hỏi.

Thấn đáp khẽ:
“Anh ấy rất dũng cảm bác ạ.”

Bà gật đầu. Ánh mắt buồn nhưng tự hào.

Chương 7: Mùa xuân còn lại

Mỗi năm xuân về, hoa gạo Cương Sơn lại đỏ rực.

Thấn thường ra bến sông, nơi hai người từng ngồi câu cá thuở nhỏ. Ông kể cho lớp trẻ nghe về người bạn đã ngã xuống ở Kom Tum năm 1968.

Ông nói:
“Có người đi qua cuộc đời rất ngắn, nhưng để lại mùa xuân dài mãi.”

Nguyễn Văn Nhuận chính là mùa xuân ấy.

Chương 8: Ký ức không phai

Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ, nhưng không thể xóa đi ký ức về những người đã hi sinh.

Từ Cương Sơn đến Kom Tum là hành trình của lòng yêu nước.

Người lính B1 năm ấy ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng anh đã sống trọn nghĩa với quê hương, trọn tình với đồng đội.

Nghĩa trang TX Kom Tum hôm nay đã khang trang hơn. Những hàng bia trắng thẳng tắp dưới nắng.

Trong số đó có tên anh.

Và ở một góc quê Bắc Giang, mỗi mùa xuân vẫn có người nhớ đến anh – người ở lại giữa mùa xuân 1968.

Nguồn

  • Thông tin do ông Nguyễn Văn Thấn (sinh năm 1948, Cương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1967; cấp bậc H3; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0976 838 616) cung cấp.

  • Ký ức đồng đội và tư liệu gia đình.

  • Tác phẩm truyện ký tưởng niệm được xây dựng dựa trên thông tin lịch sử được cung cấp.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn