NGƯỜI Ở LẠI NƠI ĐẤT BẠN
Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Trịnh Văn Thời, quê Cương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ tháng 5 năm 1965, cấp bậc H2, chức vụ AT, đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1967 tại chiến trường B2 và được an táng tại Campuchia. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Nguyễn Văn Lễ – người cùng quê, cùng thời quân ngũ. Đây là lời tri ân về một người lính đã ngã xuống nơi đất bạn khi tuổi đời còn rất trẻ.
NGƯỜI Ở LẠI NƠI ĐẤT BẠN
Chương 1: Dòng sông quê và lời hẹn
Cương Sơn – Lục Nam những năm 60 là vùng quê yên bình, nơi dòng sông uốn lượn qua những bãi bồi xanh mướt. Trịnh Văn Thời lớn lên ở đó, giữa những ngày tháng giản dị mà ấm áp.
Anh là người ít nói, trầm tính. Trong làng, người ta nhớ đến anh bởi sự cần cù và hiền lành. Từ nhỏ, Thời đã quen với công việc đồng áng, quen với những buổi sớm tinh mơ ra đồng và chiều muộn trở về trong ánh hoàng hôn.
Tháng 5 năm 1965, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, anh lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn anh, người thân đứng kín đầu làng. Nguyễn Văn Lễ – người em cùng quê – đứng cạnh, nắm chặt tay anh.
“Anh đi rồi, nhớ giữ gìn nhé.”
Thời chỉ gật đầu:
“Ở nhà chăm sóc gia đình giúp anh.”
Đó là lời dặn giản dị, nhưng chứa đựng cả niềm tin gửi lại.
Chương 2: Những năm tháng rèn luyện
Tại đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Thời được biên chế cấp bậc H2, làm nhiệm vụ AT. Cuộc sống quân ngũ nhanh chóng rèn giũa anh trở thành một người lính vững vàng.
Nguyễn Văn Lễ nhập ngũ sau đó một năm – 1966. Khi gặp lại, hai người không còn là những chàng trai quê nữa, mà đã là những người lính thực thụ.
“Anh thay đổi nhiều quá,” Lễ nói.
Thời cười nhẹ:
“Lính mà.”
Những ngày huấn luyện khắc nghiệt nối tiếp nhau. Hành quân, tập bắn, đào công sự… không có chỗ cho sự yếu đuối. Thời luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, lặng lẽ nhưng chắc chắn.
Lễ nhớ nhất là những đêm hai người ngồi bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô.
“Sau này về, tao vẫn muốn sống ở quê,” Thời nói.
Lễ gật đầu:
“Ừ, quê mình vẫn là nhất.”
Chương 3: Lên đường vào B2
Năm 1967, đơn vị nhận lệnh vào chiến trường B2 – một trong những khu vực ác liệt nhất thời bấy giờ, trải dài qua miền Nam và sang cả đất bạn Campuchia.
Chuyến hành quân kéo dài qua nhiều cánh rừng. Đường đi gian nan, khí hậu khắc nghiệt, sốt rét rừng luôn rình rập.
Thời vẫn giữ phong thái điềm tĩnh như ngày nào. Anh ít nói hơn, nhưng hành động luôn dứt khoát.
Lễ kể:
“Anh ấy lúc nào cũng đi đầu, không bao giờ để anh em phía sau phải lo lắng.”
Đất B2 đón họ bằng những trận đánh bất ngờ, những cuộc phục kích trong rừng sâu.
Chương 4: Những ngày chiến đấu
Rừng B2 rậm rạp, ẩm thấp. Mỗi bước đi đều phải dè chừng.
Đơn vị của Thời thường xuyên làm nhiệm vụ cơ động, vừa chiến đấu vừa bảo đảm liên lạc, tiếp tế.
Một lần, trong lúc hành quân qua khu vực giáp biên, đơn vị bị phục kích. Tiếng súng nổ dồn dập.
“Phân tán đội hình!” – mệnh lệnh vang lên.
Thời nhanh chóng hỗ trợ đồng đội tìm vị trí ẩn nấp. Anh vừa chiến đấu, vừa hướng dẫn những người mới giữ vững tinh thần.
Giữa trận đánh, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh hiếm có.
Chương 5: Nơi đất bạn
Một trận chiến lớn diễn ra vào cuối năm 1967, khi đơn vị hoạt động gần khu vực biên giới Campuchia.
Pháo và đạn dội xuống liên hồi. Rừng cây rung chuyển.
Thời cùng tổ chiến đấu bám trụ tại vị trí then chốt. Khi một đồng đội bị thương, anh lập tức lao tới kéo về phía sau.
Trong khoảnh khắc ấy, một loạt đạn bất ngờ quét qua.
Thời trúng đạn.
Anh ngã xuống giữa rừng, nơi đất bạn.
Năm đó, anh mới ngoài hai mươi tuổi.
Chương 6: Lời tiễn biệt
Đồng đội đưa anh đi an táng tại Campuchia. Không có điều kiện đầy đủ, nhưng tất cả đều làm bằng sự trân trọng.
Nguyễn Văn Lễ đứng lặng trước nấm mộ.
“Anh bảo về quê mà…” – giọng anh nghẹn lại.
Không có câu trả lời.
Chỉ có gió rừng thổi qua, mang theo tiếng xào xạc như lời tiễn biệt.
Chương 7: Người trở về
Sau ngày hòa bình, Lễ trở về Cương Sơn. Con đường làng vẫn đó, dòng sông vẫn chảy, nhưng thiếu đi một người.
Anh đến thăm gia đình Thời.
Người mẹ già ngồi lặng bên hiên. Khi nghe kể về những ngày cuối cùng của con trai, bà chỉ khẽ gật đầu.
“Nó sống tốt là được,” bà nói.
Đó là nỗi đau được giấu kín trong lòng.
Chương 8: Ký ức còn mãi
Nhiều năm trôi qua, Nguyễn Văn Lễ vẫn kể lại câu chuyện về người đồng đội của mình.
Ông nói:
“Có những người đi xa, nhưng không bao giờ mất.”
Trịnh Văn Thời là một người như vậy.
Từ Cương Sơn đến B2, rồi sang đất Campuchia, hành trình ấy là minh chứng cho lòng dũng cảm và sự hi sinh thầm lặng.
Chương 9: Người ở lại
Hôm nay, khi đất nước yên bình, ít ai biết rằng ở nơi đất bạn, vẫn có những người lính Việt Nam nằm lại.
Trịnh Văn Thời là một trong số đó.
Anh không trở về, nhưng tên anh sống mãi trong lòng quê hương.
Mỗi mùa lúa chín ở Cương Sơn, mỗi cơn gió thổi qua bãi bồi, dường như vẫn có bóng dáng người lính năm xưa.
Anh đã ở lại nơi đất bạn.
Nhưng trái tim anh vẫn thuộc về quê nhà.
Nguồn
Thông tin do ông Nguyễn Văn Lễ (sinh năm 1945, Cương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1966; cấp bậc H3; chức vụ AT; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0240 651 5429) cung cấp.
Ký ức đồng đội và tư liệu gia đình.



