NGƯỜI Ở LẠI SAU LŨY TRE
Ở vùng quê Long Thạnh – Thủ Thừa – Long An, những lũy tre làng từng che chở bao thế hệ người dân qua những năm tháng chiến tranh. Và cũng chính nơi ấy, người ta vẫn nhớ về liệt sĩ Cao Văn Đắng – một người du kích đã sống và hy sinh lặng lẽ như chính quê hương mình.
Sinh năm 1944, ông Đắng lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Từ nhỏ, ông đã quen với tiếng gió rì rào qua hàng tre, với những buổi theo cha ra đồng. Ông không nổi bật giữa đám đông, nhưng lại là người luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Khi tham gia lực lượng du kích Đông Thuận, ông chọn cho mình cách cống hiến âm thầm. Ông thường đảm nhận những công việc ít ai để ý nhưng vô cùng quan trọng: dẫn đường, quan sát, giữ liên lạc giữa các tổ. Nhờ sự cẩn thận và hiểu rõ địa hình, ông nhiều lần giúp đơn vị tránh được nguy hiểm.
Có một lần, khi nhận nhiệm vụ đưa đồng đội qua một khu vực có địch kiểm soát, ông đã chọn con đường vòng qua những lũy tre rậm rạp. Con đường tuy xa hơn nhưng an toàn. Nhờ quyết định ấy, cả tổ đã vượt qua được mà không bị phát hiện. Đồng đội sau này vẫn nhắc lại và gọi ông là “người dẫn đường thầm lặng”.
Nhưng chiến tranh không cho ai mãi bình yên. Ngày 12 tháng 2 năm 1969, trong một lần làm nhiệm vụ, ông và đồng đội bất ngờ chạm trán địch. Trước tình huống nguy cấp, ông đã nhanh chóng hỗ trợ anh em rút lui, còn mình ở lại cản bước tiến của đối phương.
Ông đã ngã xuống sau lũy tre quen thuộc – nơi ông từng nhiều lần đi qua. Sự hy sinh của ông tuy lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa, góp phần bảo vệ an toàn cho đồng đội và quê hương.
Hôm nay, lũy tre ấy vẫn còn, xanh mát và bình yên. Và trong ký ức của người dân Long Thạnh, liệt sĩ Cao Văn Đắng vẫn như đang ở đó – một người con giản dị, đã ở lại mãi với đất quê hương.



