NGƯỜI Ở LẠI SAU NHỮNG NĂM THÁNG RA ĐI
Với người vợ ở quê nhà, chiến tranh là những năm tháng chờ đợi trong lặng im. Khi bác Lê Văn Đồng làm nhiệm vụ tại tỉnh Kratie, bà ở lại thôn Dư Khánh, vừa lao động, vừa ngóng tin chồng. Mỗi tin tức đến đều quý hơn vàng. Thời hoa lửa, vì thế, không chỉ nằm ở chiến trường mà còn in dấu trong những người ở lại.
Bà bảo, ngày tiễn bác Lê Văn Đồng lên đường nhập ngũ năm 1982, hai người chưa kịp hứa hẹn điều gì lớn lao. Chỉ biết nắm tay nhau thật chặt ở đầu làng, dặn một câu giản dị: “Đi mạnh giỏi, rồi về.” Nhưng từ câu nói ấy đến ngày bác trở về là gần bảy năm dài đằng đẵng.
Những năm bác công tác tại tỉnh Kratie, thuộc Tiểu đoàn công binh – Trung đoàn 25, làm nhiệm vụ mở đường, rà phá bom mìn, bà ở nhà vừa làm ruộng, vừa thay chồng chăm sóc gia đình. Tin tức từ chiến trường hiếm hoi, có khi vài tháng mới nhận được một mẩu giấy báo bình an.
Bà kể:
“Có thư là mừng cả ngày. Đọc xong lại cất kỹ, sợ rách, sợ mất.”
Có lần, nghe tin đơn vị bác đóng quân gần khu vực giao tranh, bà mất ngủ nhiều đêm liền. Không dám hỏi ai, cũng không biết hỏi ai. Mỗi sáng chỉ lặng lẽ ra đồng, làm việc nhiều hơn để quên đi nỗi lo trong lòng.
Trong những lá thư bác gửi về, không bao giờ nhắc đến hiểm nguy. Chỉ kể rằng đơn vị vẫn khỏe, công việc bình thường. Nhưng bà hiểu, nếu không có chuyện lớn thì bác đã về rồi.
“Làm vợ lính, quen với chờ đợi. Chỉ cầu sao người đi giữ được mình,” bà nói.
Ngày bác xuất ngũ trở về năm 1989, bà đứng chờ từ sớm ngoài ngõ. Khi thấy bóng bác từ xa, chiếc ba lô bạc màu trên vai, bà biết chiến tranh đã thực sự đi qua gia đình mình. Không nước mắt, không lời than, chỉ có bữa cơm nóng và sự im lặng ấm áp.
Với bà, thời hoa lửa không chỉ là những năm bác ở chiến trường, mà là những năm bà học cách kiên nhẫn, tin tưởng và giữ trọn một mái nhà – để người lính có nơi mà trở về.



