Người Ở Lại Trạm Quân Y
Trạm quân y dã chiến dựng sâu trong rừng, chỉ là vài mái tăng căng vội và những chiếc cáng tre xếp sát nhau. Mùi thuốc sát trùng trộn lẫn mùi máu và mồ hôi, ám vào từng hơi thở. Hạnh, y tá mới ngoài hai mươi, đã quen với việc không ngủ trọn một đêm.
Cô không nhớ nổi mình đã băng bó cho bao nhiêu người. Có người vừa đặt lên cáng đã tắt thở. Có người tỉnh lại, nắm chặt tay cô hỏi: “Tôi còn sống không em?” Hạnh luôn gật đầu, dù nhiều lúc chính cô cũng không chắc.
Một chiều, trạm bị bom đánh trúng. Một phần mái sập xuống, thương binh la hét. Hạnh bị thương ở vai, máu chảy ướt áo, nhưng cô vẫn cúi xuống che cho một chiến sĩ đang hôn mê. Khi mọi thứ yên lại, cô mới nhận ra mình không đứng lên được nữa.
Người ta đưa cô ra tuyến sau, nhưng Hạnh lắc đầu. Cô xin ở lại. “Em quen chỗ này rồi,” cô nói, giọng khàn đặc. Và thế là cô ở lại trạm quân y ấy cho đến ngày chiến tranh kết thúc.
Nhiều năm sau, có những cựu binh tìm về, mang theo một địa chỉ mờ nhòe và một cái tên: Hạnh. Họ không chắc có đúng người không, chỉ biết rằng ngày ấy, có một cô y tá đã giữ họ lại với cuộc đời.


