Cựu chiến binh

Người ở lại trên điểm cao 875

Câu chuyện kể về trận đánh tại điểm cao 875 ở Đắk Tô, Kon Tum vào tháng 11 năm 1967 và sự hy sinh của một chiến sĩ trẻ khi ở lại chặn địch để đồng đội rút lui an toàn.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Đỗ Văn Lâm, sinh năm 1947, từng là chiến sĩ Trung đoàn 174, Sư đoàn 316 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Ngọc Hồi - Đắk Tô, Kon Tum năm 1967. Ông kể rằng chiến trường Tây Nguyên những năm ấy vô cùng ác liệt, đặc biệt là khu vực điểm cao 875, nơi diễn ra nhiều trận đánh dữ dội giữa ta và địch. Theo lời ông Lâm, điểm cao 875 nằm giữa rừng núi hiểm trở, dốc cao, cây rừng dày đặc và luôn bị bom pháo cày xới. Bộ đội phải hành quân nhiều ngày liền mới tiếp cận được khu vực này. Ban ngày phải ẩn nấp trong rừng, ban đêm mới dám di chuyển để tránh máy bay trinh sát. Ông nhớ nhất trận đánh diễn ra vào ngày 19 tháng 11 năm 1967. Hôm đó, đơn vị của ông được lệnh tấn công vào vị trí phòng thủ của địch trên sườn đồi. Ngay từ sáng sớm, pháo địch đã bắn dữ dội xuống khu vực bộ đội tập kết. Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ tên Vũ Văn Khang, quê ở Hải Phòng, mới tròn 20 tuổi. Khang là người nhanh nhẹn, gan dạ và rất quý đồng đội. Những lần hành quân thiếu gạo, anh thường nhường phần lương khô của mình cho người khác. Khi trận đánh diễn ra, đơn vị của ông bị hỏa lực địch chặn lại dữ dội. Súng máy từ các hầm trên cao bắn xuống khiến nhiều người bị thương. Trong lúc tìm cách rút về tuyến sau để bảo toàn lực lượng, một tổ chiến sĩ bị kẹt lại giữa sườn đồi vì có người bị thương nặng không thể tự di chuyển. Lúc ấy, Khang đã chủ động xin ở lại cùng một khẩu súng B40 và vài quả lựu đạn để chặn địch. Anh nói với ông Lâm và đồng đội rằng: “Các anh đưa người bị thương xuống trước đi, em ở lại giữ chúng nó một lúc.” Ông Lâm kể rằng ban đầu không ai đồng ý, nhưng tình thế lúc ấy quá nguy hiểm. Nếu không có người chặn địch, cả tổ có thể bị bao vây ngay trên sườn đồi. Khang bò lên một mô đất cao rồi liên tục nổ súng về phía địch. Tiếng B40 và lựu đạn của anh khiến quân địch chững lại, tạo thời gian để đồng đội đưa người bị thương rút xuống chân đồi. Khi ông Lâm và mọi người quay lại tìm, khu vực đó đã bị pháo bắn nát. Họ chỉ tìm thấy chiếc ba lô của Khang còn nằm cạnh một gốc cây cháy sém, bên trong vẫn còn lá thư anh viết dở gửi về cho mẹ. Ông Lâm kể rằng suốt gần sáu mươi năm qua, ông chưa bao giờ quên được hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi ở lại giữa điểm cao 875 hôm ấy. Với ông, Khang mãi mãi là người lính đã dùng chính tuổi trẻ của mình để đổi lấy sự sống cho đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn