Bài viết

Người ở lại trong bệnh xá

Đà Nẵng09/05/2026Nguyễn Văn Thành DD12E (Chi đoàn DD12E)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người ở lại trong bệnh xá

Bệnh xá dã chiến nằm sâu trong rừng, được dựng bằng những cột tre và tấm bạt cũ. Không có tường, không có cửa, chỉ có những khoảng trống để gió lùa vào mang theo cả hơi ẩm và mùi đất.

Lan đến đây khi mới hai mươi tuổi.

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ quen với cảnh này: máu, băng gạc, những vết thương hở và những tiếng rên đau trong đêm. Nhưng chiến tranh không cho ai thời gian để thích nghi. Người ta chỉ có thể tiếp tục làm, cho đến khi không còn đủ sức nữa.

Những ngày cao điểm, thương binh được đưa về liên tục. Có người còn tỉnh, có người đã mê man. Lan cùng những người khác làm việc gần như không nghỉ. Có hôm cô chỉ kịp ngồi xuống vài phút, rồi lại đứng dậy khi có người được cáng vào.

Đêm hôm đó, trời mưa lớn.

Tiếng mưa rơi trên tấm bạt nghe dồn dập, hòa lẫn với tiếng bom vọng lại từ xa. Một nhóm thương binh mới được chuyển đến. Trong số đó có một người lính trẻ, bị sốt rất cao.

Anh mê man, không nhận thức được xung quanh. Miệng cứ lặp đi lặp lại một từ:
“Mẹ… mẹ ơi…”

Lan được phân công chăm sóc anh.

Cô lau người cho anh bằng nước ấm, thay băng, rồi ngồi lại bên cạnh theo dõi. Nhiệt độ không giảm. Cô quyết định nấu một nồi cháo loãng, hy vọng anh có thể ăn được một chút.

Trong ánh đèn dầu yếu ớt, Lan cẩn thận múc từng muỗng cháo, thổi cho nguội rồi đút cho anh. Phải mất rất lâu, anh mới nuốt được vài thìa.

Một lúc sau, anh mở mắt.

Ánh mắt lạc lõng, mệt mỏi. Anh nhìn Lan, như cố nhận ra điều gì đó.

Rồi anh khẽ nói:
“Mẹ… con lạnh…”

Lan khựng lại.

Cô biết mình không phải mẹ anh. Nhưng trong khoảnh khắc đó, giữa rừng sâu, giữa tiếng bom và cơn sốt, có lẽ anh chỉ cần một người trả lời.

Lan đặt tay lên trán anh, nhẹ giọng:
“Không sao, có mẹ đây rồi.”

Người lính khẽ thở ra, bàn tay nắm chặt tay cô.

Đêm đó, Lan không rời khỏi chỗ.

Cô ngồi suốt bên giường, thay khăn, đo nhiệt độ, đút thêm vài muỗng cháo khi anh tỉnh. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, bom vẫn nổ, nhưng trong căn bệnh xá nhỏ, thời gian như chậm lại.

Gần sáng, cơn sốt của anh bắt đầu hạ.

Anh ngủ yên hơn, hơi thở đều hơn. Bàn tay cũng dần thả lỏng.

Lan dựa lưng vào cột tre, nhắm mắt một lúc. Nhưng chỉ một lúc thôi, vì ngay sau đó, lại có người được đưa vào.

Sáng hôm sau, khi người lính tỉnh lại, anh nhìn quanh, có vẻ không nhớ gì về đêm trước. Khi Lan đến kiểm tra, anh chỉ gật đầu cảm ơn rất khẽ.

Anh không biết rằng đêm qua, mình đã gọi ai.

Lan cũng không nhắc.

Chiến tranh là vậy. Có những khoảnh khắc rất nhỏ, rất riêng, nhưng lại theo người ta rất lâu.

Nhiều năm sau, khi mọi thứ đã qua, Lan vẫn nhớ đêm mưa đó. Nhớ bàn tay nóng ran nắm chặt tay mình. Nhớ một tiếng gọi “mẹ” giữa rừng sâu.

Có thể người lính ấy đã quên.

Nhưng cô thì không.

Và có lẽ, chính những điều nhỏ bé như vậy đã giữ cho con người ta không trở nên lạnh lùng giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn