Bài viết

Người ở lại trong đêm rừng

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ. nguyễn Thị Kiều. nguyễn Thị Hiền (Xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời binh nghiệp kéo dài suốt hai mươi năm của bác Lê Ngọc Doang, có một ký ức mà mỗi lần nhắc đến, bác đều lặng đi rất lâu. Đó là ký ức về một người đồng đội đã hy sinh để cứu bác, trong một trận đánh trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi, giữa những năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ ác liệt nhất.

Người viết nhận ra, dù thời gian đã lùi xa, nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn trong ánh mắt người Phó Đại đội trưởng Đặc công năm nào.

Hôm đó, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ tập kích một cứ điểm địch nằm sát rìa rừng. Bác Doang trực tiếp chỉ huy mũi tiến công chính. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trong lúc rút quân thì bất ngờ bị địch phát hiện, pháo sáng bắn lên dày đặc, đạn quét dữ dội về phía rừng.

Bác kể, giọng chậm và khàn:

“Lúc ấy đội hình bị chia cắt. Bác trúng mảnh đạn, ngã xuống, không đứng dậy được.”

Giữa làn đạn dày đặc, một đồng đội – chiến sĩ đặc công trẻ cùng tổ chiến đấu – đã quay lại. Không chần chừ, anh lao tới kéo bác vào hố bom cũ, lấy thân mình che chắn, rồi tìm cách cõng bác rút sâu vào rừng.

Người viết dường như nín thở khi nghe bác kể tiếp:

“Bác bảo cậu ấy cứ bỏ bác lại mà rút, nhưng cậu chỉ nói một câu: ‘Chỉ huy còn thì đơn vị còn’.”

Trên đường rút lui, địch tiếp tục bắn truy kích. Một loạt đạn găm trúng người chiến sĩ ấy. Anh gục xuống, nhưng vẫn kịp đẩy bác vào bụi rậm, ra hiệu nằm im. Nhờ đó, bác Doang thoát khỏi vòng vây, được lực lượng ta cứu kịp thời.

Người đồng đội ấy đã hy sinh ngay trong đêm, giữa rừng sâu Quảng Ngãi, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Kể đến đây, bác Doang lặng đi rất lâu rồi nói nhỏ:

“Nếu không có cậu ấy, chắc bác không còn ngồi đây mà kể chuyện. Món nợ này, bác mang suốt đời.”

Sau trận đó, đơn vị tổ chức chôn cất đồng đội ngay trong rừng, dưới tán cây già. Không bia mộ, chỉ có một khúc gỗ nhỏ khắc vội tên anh và một lời hứa thầm lặng của những người ở lại: sống và chiến đấu xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần có dịp trở lại chiến trường xưa, bác Lê Ngọc Doang đều tìm về khu rừng cũ, thắp nén hương tưởng nhớ người đồng đội đã lấy thân mình đổi lấy sự sống cho chỉ huy và đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn