Cựu chiến binh

Người ở lại trong lòng Thành cổ

Bắc Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Lan Anh (Chi đoàn trường MN Trường Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ở lại trong lòng Thành cổ

Trong những câu chuyện về 81 ngày đêm khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị, cựu chiến binh Nguyễn Đăng Chỉnh không chỉ nhắc đến bom đạn, mà ông nhớ nhất là một người bạn chiến đấu – người đã mãi mãi nằm lại nơi này.

Ông kể, đó là một người lính trẻ, trạc tuổi đôi mươi, quê ở miền quê nghèo. Giữa những ngày chiến sự ác liệt, hai người cùng chung một hố chiến đấu, cùng chia nhau từng ngụm nước ít ỏi, từng miếng lương khô vụn vỡ. Trong tiếng bom rền, họ vẫn kịp kể cho nhau nghe về gia đình, về những ước mơ giản dị sau chiến tranh.

Có một ngày, trận pháo kích dội xuống dữ dội hơn bao giờ hết. Đất rung lên từng hồi, khói bụi mù mịt. Khi mọi thứ lắng lại, ông Chỉnh quay sang thì người bạn ấy đã không còn nữa. Không một lời trăng trối, không kịp nói lời chia tay. Người lính trẻ ấy hòa vào lòng đất Thành cổ, như bao đồng đội khác.

Điều khiến ông day dứt suốt nhiều năm không chỉ là sự mất mát, mà là lời hứa còn dang dở. Trước hôm ấy, người bạn từng nói: “Nếu mình còn sống trở về, nhất định sẽ về thăm quê bạn.” Một câu nói giản dị, nhưng mãi mãi không thể thực hiện.

Sau chiến tranh, khi trở lại Thành cổ Quảng Trị, ông đứng lặng rất lâu. Ông không biết chính xác bạn mình nằm ở đâu, bởi mỗi tấc đất nơi đây đều có thể là nơi yên nghỉ của những người lính. Ông chỉ biết thầm gọi: “Tôi đã trở về rồi… còn bạn thì ở lại.”

Câu chuyện ấy không chỉ là ký ức riêng của một người lính, mà còn là hình ảnh của biết bao người đã ngã xuống. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thành hình, để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người ở lại trong lòng Thành cổ | Câu chuyện thời hoa lửa