Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI Ở LẠI TRƯỚC GIỜ TOÀN THẮNG

Vĩnh Long20/01/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI Ở LẠI TRƯỚC GIỜ TOÀN THẮNG

Quê Phú Lâm, Tiên Du, Bắc Ninh những năm chiến tranh vẫn giữ được vẻ yên lành hiếm hoi. Con sông nhỏ chảy sau làng, bờ tre rì rào gió, mái đình cổ phủ rêu xanh – tất cả như níu bước chân những người con trai mỗi lần rời quê ra trận.

Dân là một người như thế.

Ngày nhập ngũ, anh không kịp nói lời dài với mẹ. Chỉ cúi đầu thật sâu, rồi quay đi, sợ nếu chần chừ thêm một giây nào nữa, nước mắt sẽ rơi. Mẹ anh đứng ở cổng làng, tay nắm chặt vạt áo nâu sòng, dõi theo dáng con khuất dần sau rặng tre. Mẹ không khóc. Người mẹ thời chiến nào cũng học cách nuốt nước mắt vào trong.

Từ miền quê quan họ, Dân khoác ba lô lên đường, trở thành chiến sĩ thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Ninh. Những năm tháng quân ngũ hun đúc anh từ một chàng trai hiền lành thành người lính rắn rỏi, quen với bom đạn, hành quân, và cả những đêm không ngủ vì nhớ nhà.

Chiến tranh dạy con người ta trưởng thành rất nhanh. Trong balô của Dân, ngoài súng đạn và quân trang, còn có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi rảnh hiếm hoi, anh lại ghi vài dòng: về làng quê, về mẹ, về ước mơ giản dị sau chiến tranh là được trở về làm ruộng, dựng lại ngôi nhà cũ đã xiêu vẹo vì bom Mỹ.

Năm 1975, khi tin chiến thắng dồn dập từ các mặt trận lớn truyền về, đơn vị của Dân nhận lệnh hành quân gấp, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, tiến về giải phóng miền Nam, trong đó có Bà Rịa – Vũng Tàu. Không khí trong đơn vị căng thẳng mà háo hức. Ai cũng hiểu: ngày toàn thắng đã rất gần.

Nhưng chiến tranh, cho đến giây phút cuối cùng, vẫn không buông tha ai.

Trận đánh hôm ấy diễn ra dữ dội. Địch chống trả quyết liệt để giữ tuyến phòng thủ cuối cùng. Đạn pháo xé nát không gian, khói lửa mù mịt. Dân cùng đồng đội bám chặt đội hình, tiến lên từng mét đất. Trong tiếng nổ rung trời, anh vẫn nghe rõ nhịp tim mình đập gấp gáp, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa hai loạt đạn, hình ảnh quê nhà bỗng hiện lên rõ đến lạ.

Một đồng đội bị thương ngã xuống ngay trước mặt. Không do dự, Dân lao lên kéo bạn vào hố trú ẩn, rồi quay lại vị trí chiến đấu. Chính khoảnh khắc ấy, một loạt đạn bất ngờ quét qua. Dân ngã xuống, thân mình che cho đồng đội phía sau.

Anh hi sinh khi chiến dịch đang ở giờ quyết định.

Khi đơn vị làm chủ trận địa, lá cờ giải phóng tung bay trong gió biển Bà Rịa – Vũng Tàu, thì Dân đã nằm lại. Gương mặt anh thanh thản lạ thường, như người vừa hoàn thành xong một việc lớn của đời mình.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tin chiến thắng bay về Bắc Ninh nhanh hơn cả thư nhà. Nhưng ở Phú Lâm, mẹ Dân nhận được một tin khác – tờ giấy báo tử mỏng manh, nặng hơn tất cả những gì bà từng cầm trong đời.

Mẹ không gục ngã. Bà thắp hương cho con, rồi lặng lẽ sống tiếp, như bao bà mẹ Việt Nam khác, coi sự hi sinh của con mình là một phần của độc lập, tự do.

Nhiều năm sau, trên mảnh đất đã từng là chiến trường, phố xá mọc lên, tàu thuyền tấp nập ra vào cảng biển. Nhưng đâu đó, trong gió biển Bà Rịa – Vũng Tàu, người ta vẫn tin rằng có linh hồn những người lính như Dân – những người đã ở lại trước giờ toàn thắng – để đất nước được nở hoa trong hòa bình.

Còn ở quê nhà Phú Lâm, mỗi mùa lúa chín, hương lúa thơm lan khắp cánh đồng, như lời nhắc nhở lặng thầm:
Có những người không trở về, để Tổ quốc được trọn vẹn ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI Ở LẠI TRƯỚC GIỜ TOÀN THẮNG | Câu chuyện thời hoa lửa