Người Ông Anh Hùng : Liệt sỹ Hà Tường Thuỵ
Em xin kể về ông nội liệt sĩ của em – người mà dù chưa từng gặp, nhưng em luôn kính trọng và tự hào.
Em tên là Hà Thanh Hải, học sinh lớp 8C, trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.
Đây là câu chuyện em muốn gửi gắm bằng tất cả lòng biết ơn của mình.
Vào những năm 1965, khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, ông tôi – chỉ là một chàng trai vừa tròn 20 tuổi – đã được Nhà nước gọi nhập ngũ để lên đường chống giặc ngoại xâm. Ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, ông đã không do dự rời xa gia đình, rời xa quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Ông cùng những đồng đội mới của mình xông pha trên khắp chiến trường, đối mặt với hiểm nguy, bom đạn mà vẫn không một lần lùi bước.
Ông – người mà tôi chỉ được biết mặt qua một tấm ảnh chụp trước khi đi chiến đấu – lại chính là người đã dùng cả tuổi thanh xuân để bảo vệ quê hương. Tấm ảnh là tất cả ký ức còn lại, là chứng nhân cho sự dũng cảm của ông. Ông đã chiến đấu không chỉ cho Tổ quốc, mà còn để bảo vệ gia đình và ngôi nhà nhỏ nơi quê hương ông thương yêu. Ông không tiếc tính mạng của mình, luôn sẵn sàng hy sinh để đổi lấy sự bình yên cho đất nước.
Dù ông không có tên tuổi lớn lao trong sách vở, nhưng đối với tôi, ông chính là người anh hùng vĩ đại nhất.
Cùng với những đồng đội chiến hữu, ông là người rất thân thiện và dễ mến. Trong chiến trường, ông luôn dành nhiều tình cảm cho gia đình, đặc biệt là cho người vợ trẻ và đứa con chỉ mới hơn 3 tháng tuổi của mình. Ông nhớ vợ con tha thiết, luôn mong ngày chiến tranh kết thúc để được trở về bên những người thân yêu.
Thế nhưng, điều mong mỏi ấy đã không bao giờ trở thành sự thật.
Khi ông hy sinh, tấm giấy báo tử trở về đúng vào ngày đất nước độc lập. Cả gia đình chìm trong đau thương và mất mát. Những đồng đội từng sát cánh cùng ông cũng khóc thương người bạn chiến đấu đã nằm lại nơi chiến trường. Ông đã chiến đấu suốt 5 năm với hy vọng được nhìn thấy hòa bình, được ôm lại vợ con, nhưng rồi ông đã ra đi mãi mãi.
Ông đã hy sinh chính mạng sống của mình để mang lại bình yên cho gia đình, cho quê hương. Ông cùng đồng đội đã chiến đấu vô số trận, tiêu diệt biết bao kẻ địch để chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình. Những hy sinh đó là vô giá và không gì có thể bù đắp được.
Vì thế, để sự hy sinh của ông nội trở nên xứng đáng hơn, em tự hứa sẽ dùng hết ý chí của mình để học tập, rèn luyện, trưởng thành và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Em muốn trở thành người xứng đáng với sự hy sinh mà ông và bao thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.
Khi nghe gia đình kể về ông, lòng em vừa xúc động, vừa thương xót, lại vừa tràn đầy tự hào. Em thấy biết ơn vô cùng vì nhờ những người như ông mà hôm nay em được sống trong hòa bình. Dù chưa từng được nghe tiếng ông gọi, chưa từng được nắm lấy bàn tay của ông, nhưng trong tim em, ông luôn là một ngọn lửa sáng – ngọn lửa của lòng dũng cảm, của tinh thần yêu nước cao đẹp.
Em tin rằng ở nơi xa, ông sẽ tự hào khi biết cháu mình đang cố gắng mỗi ngày để xứng đáng với tinh thần anh hùng mà ông để lại.


