Người ông anh hùng và những ký ức thời hoa lửa
Nơi tôi đang lớn lên và học tập đến bây giờ là tỉnh Hưng Yên (trước thuộc Thái Bình cũ), một vùng đất giàu truyền thống lịch sử và cách mạng. Đây cũng là nơi đã xảy ra nhiều cuộc chiến tranh để giành lại hòa bình, độc lập và tự do cho đất nước. Trong những năm tháng đó, có biết bao người lính, những người anh hùng đã dũng cảm xông pha ra chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Đồng thời, cũng có nhiều người đã ngã xuống, hy sinh cho một tương lai tươi sáng của đất nước. Và ông của tôi, một người anh hùng trong mắt tôi, là một phần ký ức sống động của những năm tháng ấy.
Ông tôi sinh năm 1958. Khi ông ra đời, đất nước vẫn đang bị chia cắt và chịu nhiều khó khăn sau chiến tranh. Đến năm 19 tuổi, ông đã tham gia chiến dịch Biên giới Tây Nam Campuchia, một cuộc chiến giữa Việt Nam và lực lượng Khmer Đỏ. Theo lời kể của ông, đó là một cuộc xung đột biên giới đầy khốc liệt. Năm 1975, khi Pol Pot lên làm thủ tướng Campuchia, ông ta khởi xướng chế độ diệt chủng, thực hiện chính sách tàn sát người dân, phá hủy tất cả các mối quan hệ gia đình, xã hội và thiết lập một xã hội không tiền tệ, đầy bạo lực. Campuchia lúc bấy giờ trở thành một lò sát sinh, chìm trong máu và nước mắt.
Đối với Việt Nam, Pol Pot và Khmer Đỏ coi chúng ta là kẻ thù số một. Chúng chấp nhận hy sinh hai triệu người Campuchia để tiêu diệt sáu mươi triệu người Việt Nam. Vì tinh thần yêu nước và không muốn đất nước rơi vào thế lâm nguy, ông tôi đã cùng đồng đội tham gia chiến đấu ở biên giới Tây Ninh. Ông kể, khi đến Tây Ninh, điều đầu tiên ông nhìn thấy là những ngôi trường, bệnh viện bị đốt phá và tàn phá hoàn toàn. Sau khi nhận được mệnh lệnh, ông cùng đồng đội vượt biên sang Campuchia để giúp đỡ nhân dân nơi đây.
Ông của tôi là cán bộ thông tin. Ngoài việc quản lý, xử lý công việc thông tin liên lạc, ông còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Năm 1978, trong một trận chiến, ông bị đạn bắn vào gót chân. Người bạn thân của ông, ông Thanh, đã cõng ông hàng cây số đến nơi tập trung. Sau đó, ông được đưa về Quân y 175 để điều trị vết thương. Dù đau đớn và mất nhiều sức lực, sau khi hồi phục, ông lại tiếp tục xin ra chiến trường để giúp người dân Campuchia thoát khỏi sự tấn công của Khmer Đỏ.
Theo lời kể của ông, quân đội Việt Nam cùng ông đã tiến vào Campuchia để lật đổ chế độ diệt chủng, giải phóng thủ đô Phnom Penh vào năm 1979. Sau chiến tranh, ông ở lại giúp Campuchia xây dựng chính quyền, cứu đói và ổn định đời sống người dân. Năm 1982, ông trở về Việt Nam và không còn tham gia chiến tranh nữa.
Câu chuyện mà ông kể cho tôi nghe là một ký ức đẹp đẽ, cao cả và thiêng liêng. Mặc dù giờ đây, chúng ta không còn chiến tranh nữa, nhưng những vết thương trên cơ thể ông vẫn nhắc nhở tôi về những gian khổ, hiểm nguy mà ông đã trải qua. Đó là những vết sẹo của thời gian, là minh chứng cho lòng dũng cảm và tình yêu nước nồng nàn của ông. Sau khi nghe chuyện, em vừa xúc động vừa tự hào về ông. Em cảm thấy may mắn vì được sinh ra trong thời bình, được học tập, vui chơi và hạnh phúc bên gia đình. Đồng thời, em càng thấm thía trách nhiệm của bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện, sống tốt để xứng đáng với những hy sinh cao cả của ông và những người anh hùng đã ngã xuống vì Tổ quốc.



