Cựu chiến binh

Người ông bình dị mang trong mình lịch sử

Câu chuyện khắc họa hình ảnh một người ông bình dị trong đời sống thường nhật, nhưng lại là người mang trong mình cả một phần lịch sử dân tộc. Qua những chi tiết đời thường, bài viết làm nổi bật sự giao thoa giữa lịch sử lớn lao và cuộc sống giản đơn, để từ đó khẳng định rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà còn hiện diện sống động trong mỗi gia đình.

Hưng Yên30/12/2025Phạm Ngọc Hà (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu gặp ông tôi lần đầu, ít ai nghĩ rằng ông là một phần của lịch sử.

Ông ăn mặc giản dị, nói năng nhỏ nhẹ, dáng người gầy gò của một người đã đi qua nhiều năm tháng vất vả. Ông thích ngồi trước hiên nhà, nhìn cánh đồng đổi màu theo mùa vụ. Trong mắt nhiều người, ông chỉ là một người ông bình thường của một gia đình nông thôn. Nhưng với tôi, ông là người mang trong mình lịch sử – không phải lịch sử được viết bằng những trang sách, mà bằng chính cuộc đời.

Ông tôi – Phạm Văn Thợi – sinh năm 1945, nhập ngũ năm 1963, vượt Trường Sơn năm 1965 và tham gia những trận đánh ác liệt ở chiến trường Tây Nguyên. Năm 1967, ông chỉ huy đại đội giữ chốt tại cao điểm Ngọc Vân. Đó là những mốc lịch sử mà nếu đọc trong sách, người ta có thể lướt qua rất nhanh. Nhưng khi chúng hiện diện trong một con người cụ thể, chúng trở nên rất thật.

Trong đời sống thường ngày, lịch sử hiện diện trong từng cử chỉ của ông. Cách ông đứng dậy khi nghe Quốc ca, cách ông trân trọng những ngày lễ lớn, cách ông nhắc con cháu nhớ về nguồn cội. Ông không giảng giải về lịch sử, nhưng chính sự nghiêm cẩn của ông khiến mọi người xung quanh tự nhiên mà tôn trọng quá khứ.

Trong nhà, ông giữ một chiếc hộp nhỏ đựng huân chương và giấy khen. Chiếc hộp không đặt ở nơi trang trọng, cũng không được mở ra thường xuyên. Với ông, lịch sử không cần phô bày. Nó cần được ghi nhớ và trân trọng bằng thái độ sống.

Tôi từng hỏi ông vì sao không kể nhiều về những năm tháng chiến tranh. Ông trả lời rằng, lịch sử không phải để kể cho hay, mà để nhắc con người sống cho đúng. Câu nói ấy khiến tôi hiểu rằng, ông mang lịch sử trong mình không phải để tự hào cá nhân, mà để giữ gìn những giá trị đã được đánh đổi bằng máu.

Người ông bình dị ấy đã đi qua những năm tháng mà mỗi quyết định đều gắn với sinh tử. Nhưng khi trở về, ông chọn sống một cuộc đời lặng lẽ, không đòi hỏi, không than vãn. Chính sự bình dị ấy khiến lịch sử trong ông trở nên đáng tin cậy và gần gũi hơn bất kỳ bài học nào.

Với tôi, lịch sử không còn là khái niệm xa xôi. Nó có gương mặt, có giọng nói, có bàn tay chai sần. Nó ngồi trong bữa cơm gia đình, hiện diện trong từng lời dặn dò. Và tôi hiểu rằng, chừng nào còn những con người bình dị mang trong mình lịch sử như ông tôi, chừng đó ký ức của dân tộc vẫn còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn