Cựu chiến binh

người ông ngoại quá cố, cựu chiến binh Lại Khánh Nghiêm (1948-2011)

Hưng Yên14/12/2025Phạm Linh Chi (Lớp: 8c Trường trung học cơ sở Lương Thế Vinh Xã Lê Lợi tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian trang nghiêm của phòng khách nhà bà ngoại, có một vị trí rất đặc biệt dành cho một bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo thời gian. Đó là bức ảnh của ông ngoại tôi. Trong ảnh, ông khoác trên mình bộ quân phục người lính, khuôn mặt hơi nghiêm nghị nhưng ánh mắt toát lên vẻ cương nghị và mạnh mẽ. Ông đã mất vì bệnh từ rất lâu, trước khi tôi được sinh ra. Mẹ tôi thường nói rằng, nếu ông còn sống, chắc hẳn ông sẽ rất yêu thương và chiều chuộng tôi. Vì thế, tôi chỉ biết đến ông qua những tấm hình cũ và qua những câu chuyện mẹ kể lại.

Mẹ bảo rằng, tuy nhìn bề ngoài ông có vẻ nghiêm nghị, nhưng thực ra ông là người hiền lành, vui tính, sống dứt khoát và rất tình cảm. Mỗi lần đứng trước bức ảnh ấy, tôi luôn có cảm giác như ông vẫn đang dõi theo con cháu bằng ánh mắt trầm lặng mà ấm áp. Và mỗi khi đứng trước tượng đài liệt sĩ, hay lắng nghe những câu chuyện kể về “thời hoa lửa”, trong lòng tôi lại bất giác nghĩ về ông ngoại của mình – một người lính đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Ông ngoại tôi tham gia kháng chiến chống Mỹ ở miền Nam vào năm 1975, trong những năm tháng đất nước còn vô cùng khó khăn và chiến tranh khốc liệt. Trước mưa bom bão đạn, ông không hề chùn bước, luôn xông pha nơi tuyến đầu, góp phần bảo vệ quê hương, đất nước. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương rất nặng: nửa bên mặt bị tổn thương nghiêm trọng, phải khâu nhiều vết, mất một bên mắt và phải đeo mắt giả, đôi chân cũng mang thương tích. Thế nhưng, dù mang trên mình những vết thương chiến tranh, ông chưa bao giờ bỏ cuộc.

Ông là một người chiến sĩ kiên cường, dũng cảm và giàu tinh thần đồng đội. Những cống hiến của ông đã được Nhà nước ghi nhận bằng nhiều huân chương hạng Nhất, hạng Nhì cao quý. Với gia đình tôi, đó không chỉ là những tấm huân chương lấp lánh, mà còn là minh chứng cho cả một đời hy sinh thầm lặng, cho lòng yêu nước cháy bỏng và ý chí sắt đá của ông.

Mỗi lần mẹ kể về ông, trong lòng tôi lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Dù ông mất vào năm 2011, trước khi tôi được sinh ra, nhưng hình ảnh của ông vẫn luôn hiện diện trong trái tim tôi và trong ký ức của cả gia đình. Ông đã đi qua chiến trường, chứng kiến những trận đánh khốc liệt, những mất mát và hy sinh của đồng đội. Chính những ký ức ấy đã trở thành minh chứng sống động cho lòng dũng cảm và tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của thế hệ cha ông.

Ông ngoại tôi hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ mới 33 tuổi. Ông chưa kịp sống trọn vẹn bên gia đình, chưa được tận mắt nhìn thấy đất nước hòa bình, yên vui như hôm nay. Thế nhưng, sự hy sinh của ông lại góp phần làm nên nền độc lập – tự do – hòa bình mà thế hệ chúng tôi đang được tận hưởng mỗi ngày. Những cụm từ thiêng liêng ấy đối với tôi không còn là kiến thức khô khan trong sách giáo khoa lịch sử, mà là hiện thực sống động, được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của các thế hệ đi trước.

Dù chưa từng được gặp ông một lần, nhưng hình ảnh ông cùng sự hy sinh cao cả ấy luôn là niềm tự hào và động lực lớn lao trong cuộc sống của tôi. Ông không chỉ mang lại hòa bình cho đất nước, mà còn để lại cho thế hệ trẻ chúng tôi bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường.

Là một học sinh lớp 8, tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm, để xứng đáng với sự hy sinh của ông ngoại tôi và của các anh hùng liệt sĩ – những người đã sống và ngã xuống trong một thời hoa lửa không bao giờ phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn