NGƯỜI ÔNG TÔI MÃI TỰ HÀO

Tôi là Hán Thị Vân Anh, đoàn viên trẻ của xã Hồng Sơn. Mỗi lần tham gia hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, lắng nghe những câu chuyện từ các bác, các chú từng tham gia kháng chiến, tôi luôn cảm thấy xúc động và biết ơn. Nhưng có một câu chuyện đặc biệt nằm ngay trong gia đình mình — câu chuyện của ông tôi, ông Trần Văn Xuân, người mà tôi luôn kính trọng và tự hào.
Ông tôi sinh năm 1949, hiện đang sinh sống tại thôn Phú Thịnh, xã Trường Sinh, tỉnh Tuyên Quang. Nhìn ông bây giờ tóc đã bạc trắng, lưng hơi còng theo năm tháng, tôi khó có thể tưởng tượng rằng ngày xưa ông đã từng là một người lính trẻ, mạnh mẽ và kiên cường trong thời kỳ đất nước còn chìm trong bom đạn. Ông nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn mười tám tuổi. Ông tham gia kháng chiến chống Mỹ. Tôi nhớ có lần hỏi ông rằng lúc ấy ông có sợ không. Ông chỉ cười hiền và nói: “Thời ấy, ai cũng vậy cháu ạ. Tổ quốc gọi là mình đi thôi.” Ông kể lại những năm tháng trong quân ngũ bằng giọng trầm ấm nhưng chứa đầy ký ức. Những cuộc hành quân xuyên rừng dài ngày, những đêm nằm võng nghe tiếng bom nổ xa gần, những bữa cơm vội nơi chiến trường… Tất cả như hiện lên trước mắt tôi qua từng lời kể của ông. Nhiều đồng đội của ông đã nằm lại nơi chiến trường, còn ông thì may mắn trở về quê hương năm 1975, sau nhiều năm cống hiến cho Tổ quốc. Trở về, ông luôn sống giản dị, gương mẫu. Ông được trao tặng Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng và được vinh danh trong Bảng vàng người có công với cách mạng — phần thưởng mà cả gia đình tôi luôn trân trọng.
Có lần, tôi hỏi ông rằng điều khiến ông nhớ nhất trong những năm tháng ấy là gì. Ông im lặng một lúc rồi nói: “Ông nhớ đồng đội… nhớ những người đã không thể trở về. Ông sống đến hôm nay là sống thay cho họ nữa, cháu ạ. Ở thời của ông có một cái dám lớn nhất đó là dám hy sinh. Một ngày mà ông chịu ba lần B52 mà một tuần ông phải chịu 10 lần B52. Ông chỉ nhắc các con luôn luôn nhớ ơn những người đã hy sinh để cho có ngày hôm nay.”
Lời ông làm tôi lặng đi. Tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ của những người như ông và biết bao người lính khác.
Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi lại nhắc mình phải sống tốt hơn, trách nhiệm hơn. Tôi tin rằng câu chuyện của ông sẽ còn được kể mãi để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có, và lòng biết ơn cần được giữ trong tim mỗi chúng ta suốt đời.



