Bài viết

NGƯỜI ÔNG VÀ NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG KHÔNG QUÊN

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những buổi tối yên tĩnh, em thường ngồi nghe ông nội – ông Nguyễn Văn Bình – kể lại những năm tháng đã qua. Ông không bao giờ bắt đầu câu chuyện bằng những điều lớn lao, mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Ngày ấy, đi mãi không biết mệt.”

Ông tham gia chiến đấu trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, từng hành quân trên tuyến Đường Trường Sơn. Những ngày ấy, theo lời ông kể, là chuỗi ngày nối tiếp nhau của hành quân, trú ẩn, rồi lại hành quân. Có những đêm mưa rừng xối xả, có những ngày nắng gắt đến cháy da, nhưng không ai dừng lại.

Điều khiến em bất ngờ là ông không kể nhiều về chiến thắng, mà nhớ rất rõ về đồng đội. Ông kể về một người bạn luôn chia nhau từng ngụm nước, một người khác hay kể chuyện để cả đơn vị đỡ căng thẳng. Khi nhắc đến những người đã không trở về, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm.

Nghe ông kể, em nhận ra rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những mối quan hệ rất con người – nơi tình đồng đội trở thành điểm tựa để vượt qua tất cả.

Những câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của cả một thế hệ đã đi qua gian khổ với một niềm tin giản dị nhưng bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn