NGƯỜI PHẢI CHỌN
Đêm đó, mưa rất to.
Đơn vị bị chia cắt.
Hai người bị thương.
Chỉ còn một cáng.
Và một người có thể đưa đi trước.
Người phụ trách là Hòa.
Anh nhìn hai người.
Một người bị nặng hơn.
Một người… còn tỉnh.
Người còn tỉnh nắm tay Hòa:
– “Đưa anh ấy đi trước.”
Hòa lắc đầu:
– “Cậu nhẹ hơn, có thể đi nhanh.”
Người kia cười rất yếu:
– “Nhưng anh ấy… có con nhỏ.”
Mưa vẫn rơi.
Thời gian không chờ.
Hòa phải quyết.
Cuối cùng, anh chọn người bị nặng hơn.
Khi quay lại…
người còn lại đã không còn thở.
Không ai trách.
Không ai nói gì.
Nhưng từ đó…
Hòa không bao giờ ngủ yên.
Vì mỗi lần nhắm mắt…
anh lại thấy ánh mắt của người đã nhường mình.
Một lựa chọn đúng.
Nhưng…
không bao giờ nhẹ.



