Cựu chiến binh

Người pháo thủ của chiếc xe tăng 390

“Xe đỗ cả trong và ngoài Dinh Độc Lập rất nhiều. Nhân dân đứng kín các con đường. Những tấm khẩu hiệu giơ cao: Hoan hô quân giải phóng! Hoan hô quân giải phóng! Chỉ nửa tiếng sau khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, cờ đỏ sao vàng rợp khắp Sài Gòn. Đi đến đâu cũng thấy cờ, thấy người dân ùa ra chào đón bộ đội"

Lào Cai13/03/2026Sưu tầm (xã Dương Quỳ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở xã Thanh Liệt, mỗi khi nhắc đến những ngày tháng Tư lịch sử, cựu chiến binh Ngô Sỹ Nguyên lại lặng đi vài giây rồi chậm rãi kể. 50 năm đã trôi qua, nhưng ký ức về buổi trưa 30/4/1975 vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông như mới hôm qua.

Sinh năm 1952 trên mảnh đất Nghệ An anh hùng, năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, chàng thanh niên Ngô Sỹ Nguyên viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Thân hình nhỏ bé, cân nặng chỉ vỏn vẹn 40kg khiến anh ban đầu bị loại vì không đủ tiêu chuẩn sức khỏe. Nhưng khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc quá lớn. Sau nhiều lần năn nỉ, tha thiết xin được ra trận, anh cuối cùng cũng được chấp nhận.

Ba tháng huấn luyện bộ binh trôi qua nhanh chóng. Nhờ sự chăm chỉ và quyết tâm, Nguyên được tuyển vào lực lượng Tăng thiết giáp. Tháng 12/1971, anh chính thức gắn bó với chiếc xe tăng mang số hiệu 390 thuộc Đại đội 4, Lữ đoàn 203, Quân đoàn 2 – chiếc xe sau này đi vào lịch sử.

Những năm tháng chiến trường gian khổ khó có thể diễn tả bằng lời. Nhưng với những người lính trẻ tuổi đôi mươi, trong suy nghĩ của họ chỉ có một mục tiêu duy nhất: giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Sáng 10/4/1975, đơn vị của ông bắt đầu hành quân từ Đà Nẵng tiến vào Nam, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Trên đường tiến quân, họ lần lượt tham gia giải phóng Phan Rang, Phan Thiết, Bình Thuận, Ninh Thuận. Những trận đánh ác liệt diễn ra liên tiếp. Xe tăng cháy, pháo nổ, đạn bay dày đặc. Cái chết luôn cận kề, nhưng đoàn quân vẫn tiến lên không ngừng.

Đỉnh điểm của cuộc đời binh nghiệp đến vào trưa ngày 30/4/1975.

Kíp xe tăng 390 nhận lệnh tiến vào Dinh Độc Lập – trung tâm đầu não của chính quyền Sài Gòn. Động cơ gầm lên dữ dội. Chiếc xe tăng lao thẳng về phía cổng sắt kiên cố. Không một giây do dự, chiếc xe húc tung cánh cổng, mở đường cho quân Giải phóng tiến vào.

Khoảnh khắc ấy đã đi vào lịch sử.

Ông Nguyên nhớ lại:

“Xe đỗ cả trong và ngoài Dinh Độc Lập rất nhiều. Nhân dân đứng kín các con đường. Những tấm khẩu hiệu giơ cao: Hoan hô quân giải phóng! Hoan hô quân giải phóng! Chỉ nửa tiếng sau khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, cờ đỏ sao vàng rợp khắp Sài Gòn. Đi đến đâu cũng thấy cờ, thấy người dân ùa ra chào đón bộ đội.”

Sau chiến thắng, ông Nguyên và các đồng đội tiếp tục chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, rồi trở lại miền Bắc làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Suốt 10 năm, ông gắn bó với chiếc xe tăng 390.

Đến năm 2012, chiếc xe tăng lịch sử ấy được Nhà nước công nhận là Bảo vật Quốc gia – minh chứng sống động cho chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Nhưng với ông Nguyên, giá trị lớn nhất không nằm ở danh hiệu, mà ở ký ức về một thời tuổi trẻ cháy bỏng vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn