Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người pháo thủ không rời mâm pháo

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Hữu Ngoãn sinh năm 1945, dân tộc Kinh, quê tại xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Ông là tấm gương anh hùng trong chiến đấu chống Mỹ, từng công tác trong lực lượng công an vũ trang (nay là Bộ đội biên phòng) và nổi tiếng với sự dũng cảm, nghị lực sống phi thường.

An Giang26/04/2026Phường Đoàn Mỹ Thới (Phường Đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt trên mảnh đất Quảng Bình – nơi “tuyến lửa” ngày đêm hứng chịu bom đạn – có một người chiến sĩ đã lấy chính thân mình che chở trận địa, lấy ý chí để chiến thắng đau thương. Đó là Nguyễn Hữu Ngoãn. Sinh năm 1945 tại xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Hữu Ngoãn lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, sớm nhận thức rõ trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Vừa tròn 18 tuổi, ông xung phong nhập ngũ, mang theo khát vọng được góp sức mình bảo vệ quê hương. Ngay từ những ngày đầu trong quân ngũ, người lính trẻ ấy đã nổi bật bởi tinh thần học tập và rèn luyện nghiêm túc. Chỉ sau 6 tháng huấn luyện, ông đạt thành tích khá, giỏi ở tất cả các nội dung, được đơn vị khen thưởng. Dù có thời gian phải trở về địa phương vì lý do sức khỏe, nhưng ông vẫn tích cực tham gia công tác và tiếp tục nuôi dưỡng ý chí cống hiến. Trở lại đơn vị pháo cao xạ, trong vòng một năm (1965–1966), Nguyễn Hữu Ngoãn đã tham gia hơn 60 trận chiến đấu. Là pháo thủ số 2, ông luôn hiệp đồng chặt chẽ với đồng đội, nổ súng nhanh, chính xác, quyết tâm tiêu diệt địch ngay từ loạt đạn đầu. Ngày 1/9/1965, khi 8 máy bay Mỹ ồ ạt đánh phá phà sông Gianh, giữa tiếng bom nổ dồn dập, ông vẫn bình tĩnh ngắm bắn, cùng đơn vị bắn rơi 2 máy bay địch. Những trận đánh sau đó, từ đập nước Cẩm Ly đến các trận địa pháo khác, ông đều góp phần cùng đơn vị lập công, bắn rơi máy bay Mỹ ngay tại chỗ. Nhưng thử thách khắc nghiệt nhất đến vào ngày 14/4/1966. Hôm đó, máy bay phản lực địch lao vào oanh tạc dữ dội. Rốc-két trút xuống trận địa, Nguyễn Hữu Ngoãn bị thương ở tay trái, máu chảy nhiều. Nhưng ông không rời vị trí. Một loạt đạn khác lại giáng xuống, ông tiếp tục bị thương ở chân và tay. Dù đau đớn chồng chất, người pháo thủ ấy vẫn kiên cường bám mâm pháo, tiếp tục đạp cò, nhả đạn vào quân thù. Giữa lằn ranh sinh tử, ông vẫn hô vang, động viên đồng đội: “Nhìn thẳng vào quân thù, bắn thật mạnh, trả thù cho các đồng chí của chúng ta!” Bị thương lần thứ ba, máu ra nhiều, ông ngất đi. Nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông làm không phải là nghĩ cho bản thân, mà là tiếp tục cổ vũ đồng đội chiến đấu. Khi được đưa ra khỏi trận địa, nằm trên cáng, ông vẫn nhắn lại: “Hãy anh dũng chiến đấu, giữ vững truyền thống của khẩu đội…” Ngay cả khi điều trị trong bệnh viện, với vết thương nặng, ông không một lời kêu đau, mà còn động viên những thương binh khác kiên cường vượt qua. Không chỉ là một chiến sĩ dũng cảm, Nguyễn Hữu Ngoãn còn là người đồng đội mẫu mực: khiêm tốn, giản dị, luôn giúp đỡ mọi người, góp phần xây dựng tinh thần đoàn kết vững chắc trong đơn vị. Với những chiến công và phẩm chất cao quý ấy, ngày 1/1/1967, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục học tập, công tác trong quân đội, đến năm 1985 thì mắc bệnh nặng khi làm nhiệm vụ và sau đó nghỉ hưu với quân hàm trung tá. Cuộc đời của Nguyễn Hữu Ngoãn là minh chứng cho một chân lý giản dị mà sâu sắc:
người lính có thể bị thương, có thể ngã xuống, nhưng ý chí chiến đấu thì không bao giờ khuất phục. Và giữa những bản hùng ca của dân tộc, hình ảnh người pháo thủ không rời mâm pháo năm xưa vẫn mãi là biểu tượng –
biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần “còn người còn súng”, và của một thế hệ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người pháo thủ không rời mâm pháo | Câu chuyện thời hoa lửa