Khác

Người phát thanh viên ở vĩ tuyến 17

Chuyện về O Nhạn – Người phát thanh viên kiên cường ở vĩ tuyến 17

Quảng Trị06/03/2026Trần Khánh Vân (Đoàn Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức nhiều người con Quảng Trị, hình ảnh một giọng nói trong trẻo vang lên từ loa phóng thanh phía bờ Bắc sông Bến Hải đã trở thành biểu tượng không thể phai mờ. Người phụ nữ mang giọng nói ấy, được bà con trìu mến gọi là O Nhạn, là một trong những nhân chứng sống đặc biệt của thời kỳ đất nước chia cắt. Ở nơi vĩ tuyến 17 – đường ranh giới tạm thời giữa hai miền, tiếng nói của O Nhạn từng là nguồn động viên, là sức mạnh tinh thần, và cũng là lời khẳng định cho niềm tin vào thống nhất.

Những năm 1954–1972, vùng đất Vĩnh Linh, Quảng Trị chịu hàng chục triệu tấn bom đạn. Dọc bờ Bắc sông Bến Hải, hệ thống loa phóng thanh hoạt động suốt ngày đêm. Người phát thanh viên không chỉ đơn thuần đọc tin tức, mà còn là “tiếng nói của chính nghĩa”, nơi gửi gắm niềm tin và tinh thần chiến đấu của cả một dân tộc. Và trong suốt giai đoạn ấy, O Nhạn là một trong những giọng đọc được yêu mến và tin cậy nhất.

Công việc phát thanh ở vĩ tuyến 17 chưa bao giờ đơn giản. Mỗi lần cầm micro, O Nhạn đều đối diện với nguy hiểm rình rập từ bom pháo, trinh sát máy bay và hỏa lực từ phía Nam bắn sang. Có những ngày loa vừa cất tiếng, đạn pháo đã nã ầm xuống khu vực cầu Hiền Lương. Nhưng o và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, coi việc duy trì tiếng nói của bờ Bắc là nhiệm vụ sống còn. Bởi “nếu tiếng nói tắt đi, tinh thần con người cũng dễ dàng bị lung lay”, như lời o từng chia sẻ trong nhiều cuộc gặp gỡ sau này.

Giọng phát thanh của O Nhạn không chỉ là âm thanh truyền tin. Nó là hơi ấm, là nhịp đập của trái tim người dân Vĩnh Linh. Những tin tức kháng chiến, những lời động viên bộ đội, những bài hát cách mạng, hay chỉ đơn giản là lời chúc bình yên gửi sang bờ Nam… tất cả đều thấm đẫm tình người. Nhiều người từng sống ở phía Nam sông Bến Hải kể lại rằng họ đã lén đứng nép bên bờ sông, chỉ để nghe vài phút phát thanh từ bên kia – giọng nói ấy là niềm hy vọng, là thứ giúp họ tin rằng đất nước một ngày sẽ sum họp.

Sự đối đầu qua loa phóng thanh giữa hai bờ sông từng được gọi là “cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy sức mạnh tinh thần”. Và trong cuộc chiến ấy, O Nhạn là một chiến sĩ đặc biệt. Không mang vũ khí, o chiến đấu bằng lời nói – nhưng đó là thứ vũ khí khiến kẻ thù rất kiêng dè. Mỗi bản tin chính xác, mỗi câu nói thấm thía của O Nhạn đều là một đòn phản bác hiệu quả trước những âm mưu chia rẽ từ phía bên kia chiến tuyến.

Ngày đất nước thống nhất, tiếng loa bên bờ Bắc không còn vang lên như những năm tháng hiểm nguy, nhưng giọng nói của O Nhạn vẫn sống mãi trong lòng người dân Quảng Trị. Giờ đây, dù tuổi đã cao, o vẫn được nhiều đoàn khách, học sinh, cán bộ trẻ tìm đến lắng nghe những câu chuyện về một thời lửa đạn. Trong đôi mắt hiền hậu, từng ký ức như vẫn còn nguyên vẹn: cầu Hiền Lương bị bom rung chuyển, từng đêm trực gác bên loa, và cả những niềm vui nhỏ bé khi nghe tin chiến thắng từ khắp nơi gửi về.

O Nhạn không chỉ là một phát thanh viên. O là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần kiên cường, của niềm tin vào thống nhất. Tiếng nói của o – ấm áp, mạnh mẽ và đầy khí phách – đã góp phần tạo nên sức mạnh tinh thần cho nhân dân hai miền. Và hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện của o, chúng ta như thấy rõ hơn giá trị của hòa bình và lòng biết ơn đối với những con người bình dị mà phi thường ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn