Bài viết

NGƯỜI PHI CÔNG 93 TUỔI

Phú Thọ16/12/2025Nguyễn Chung Việt (Đoàn xã Mai Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI PHI CÔNG 93 TUỔI NHẮC VỀ NHỮNG CHUYẾN BAY PHỤC VỤ BÁC HỒ BẰNG TẤT CẢ SỰ KÍNH TRỌNG XEN LẪN TỰ HÀO. HỒI ĐÓ CẢ NƯỚC ĐỀU KHÓ KHĂN, PHI CÔNG MỖI LẦN BAY CHUYÊN CƠ PHẢI ĐẾN CƠ QUAN MƯỢN QUẦN ÁO, KHI THÌ BỊ DÀI CÓ LÚC BỊ NGẮN…

Đại tá, phi công Trần Văn Đông (Trung đoàn Không quân vận tải 919, nay là Đoàn bay 919) kể, trong cuộc đời binh nghiệp, ông may mắn trở thành một trong số ít người được lựa chọn vào tổ bay chuyên cơ phục vụ Bác Hồ và Bộ Chính trị. Khi ấy, năm 1960, ông vừa tròn 28 tuổi.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, trong 4 thành viên tổ bay người Việt Nam phục vụ Bác, giờ chỉ còn Đại tá Trần Văn Đông và tiếp viên Lê Kim Thu (nữ tiếp viên hàng không đầu tiên của Việt Nam), 2 thành viên khác đã qua đời. Dù tuổi đã cao nhưng ký ức về vị Lãnh tụ kính yêu vẫn in đậm trong tâm trí Đại tá Đông.

Ông nhớ lại một kỷ niệm: Hồi đó cả nước đều khó khăn, phi công như ông mỗi lần đi phục vụ Bác phải đến cơ quan mượn quần áo, khi thì bị dài có lúc lại bị ngắn. Sau vài chuyến công tác, Bác đều biết việc đó. “Một lần sang Trung Quốc, Bác gọi thư ký Vũ Kỳ vào dặn: Mai đưa Đông đi đóng một bộ quần áo vừa người. Tôi bất ngờ và xúc động lắm. Nhưng nhìn bộ quần áo đã sờn cũ của Bác, tôi không thể nhận món quà dù nó vô cùng quý giá”, ông Đông kể.

Cuối năm 1961, đoàn đại biểu Việt Nam do Bác dẫn đầu dự Đại hội lần thứ 22 Đảng Cộng sản Liên Xô. Tổ bay nhận nhiệm vụ sang Bắc Kinh đón đoàn về nước. Trên đường bay, do thời tiết xấu, máy bay phải hạ cánh tại Vũ Hán. Phía Trung Quốc đưa Bác và đoàn đi tàu hỏa từ Vũ Hán về Nam Ninh. Khi thời tiết tốt, máy bay ta bay tiếp từ Vũ Hán đến Nam Ninh đón đoàn về Hà Nội. Khi về đến sân bay Gia Lâm, máy bay hạ cánh, lăn vào vị trí đậu và tắt máy, ông Đông ra mở cửa mời Bác xuống.

Ông Đông kể: “Lúc ấy Bác bảo: Bác cháu ta đi công tác với nhau nhiều lần. Hôm nay, Bác muốn chụp chung với các cháu một tấm ảnh kỷ niệm, có đồng ý không? Tôi ngập ngừng thưa: Chúng cháu rất muốn, nhưng không dám thưa với Bác. Bác liền cười hiền: Muốn mà không nói thì làm sao Bác biết?"

Trong lúc chụp, có một cháu bé đứng gần đó, Bác còn gọi vào chụp cùng. Sau đó, Người dặn phóng viên in đẹp và gửi tận tay mỗi cháu một tấm. Không chỉ vậy, Bác còn tặng huy hiệu cho từng người trong tổ bay. Đó là món quà vô giá với chúng tôi”, ông Đông xúc động nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn