NGƯỜI PHÓ ĐỒN TRƯỞNG KHÔNG TRỞ VỀ
Liệt sĩ Nguyễn Hồng Cẩm Nếu Lộc Viễn Tài là người chỉ huy của Lũng Làn, thì Nguyễn Hồng Cẩm là một trong những người trực tiếp đứng bên ông trong những ngày gian khó nhất. Nguyễn Hồng Cẩm sinh năm 1951, quê ở xã Phương Thiện, huyện Vị Xuyên, Hà Giang. Khi hy sinh, ông là Thiếu úy, Phó Đồn trưởng Đồn CANDVT Lũng Làn.
Nếu Lộc Viễn Tài là người chỉ huy của Lũng Làn, thì Nguyễn Hồng Cẩm là một trong những người trực tiếp đứng bên ông trong những ngày gian khó nhất.
Nguyễn Hồng Cẩm sinh năm 1951, quê ở xã Phương Thiện, huyện Vị Xuyên, Hà Giang. Khi hy sinh, ông là Thiếu úy, Phó Đồn trưởng Đồn CANDVT Lũng Làn.
Ông nhập ngũ từ năm 1969.
Mười năm sau, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc xảy ra, người lính quê Hà Giang trở lại chính vùng đất của quê hương mình để làm nhiệm vụ.
Lũng Làn khi ấy là một địa bàn đặc biệt khó khăn.
Đường sá cách trở.
Núi đá hiểm trở.
Khoảng cách với trung tâm tỉnh rất xa.
Nhưng những người lính biên phòng vẫn ngày đêm bám đồn, bám dân và giữ từng mốc giới.
Ngày 17/2/1979, chiến sự lan tới Lũng Làn.
Đơn vị chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn nhưng vẫn giữ được vị trí.
Nguyễn Hồng Cẩm cùng đồng đội ở lại.
Đến 5/3/1979, tình hình tại Lũng Làn lại trở nên căng thẳng.
Sau khi Đồn trưởng Lộc Viễn Tài hy sinh, Nguyễn Hồng Cẩm tiếp tục cùng các cán bộ chỉ huy tổ chức cho đơn vị rút về vị trí an toàn hơn.
Theo các nhân chứng được Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Hà Giang và Báo Thanh Niên ghi lại, khi đơn vị rút lui, Nguyễn Hồng Cẩm đã ở lại chặn phía sau, tạo điều kiện cho đồng đội thoát khỏi vòng vây. Ông hy sinh trong ngày hôm đó.
Đó là một hành động mà người lính thường không cần nói thành lời.
Khi đồng đội cần thời gian để rút lui, người chỉ huy chọn ở lại.
Không ai biết chính xác khoảnh khắc cuối cùng của Nguyễn Hồng Cẩm.
Nhưng những người sống sót đã nhớ ông.
Họ nhớ một người phó đồn trưởng đã không rời vị trí khi đồng đội còn ở phía sau.
Sau chiến tranh, phần mộ Nguyễn Hồng Cẩm được đưa về Nghĩa trang liệt sĩ thành phố Hà Giang.
Tên ông được ghi lại trong những trang lịch sử của lực lượng biên phòng.
Và đặc biệt, câu chuyện của ông luôn đi cùng Lộc Viễn Tài.
Hai người chỉ huy.
Cùng một đồn biên phòng.
Cùng một ngày hy sinh.
Một người đồn trưởng.
Một người phó đồn trưởng.
Cả hai đều đã lựa chọn ở lại khi đồng đội cần họ.
Hôm nay, khi đứng trước những phần mộ liệt sĩ ở Hà Giang, người ta thường nói về những con số.
Nhưng đằng sau mỗi phần mộ là một cái tên.
Một gia đình.
Một quê hương.
Một tuổi trẻ.
Nguyễn Hồng Cẩm cũng từng có những ngày tháng bình thường như bao người khác.
Nhưng lịch sử đã đặt ông vào một thời khắc mà trách nhiệm với Tổ quốc trở thành lựa chọn lớn nhất của cuộc đời.
Hoa lửa Nguyễn Hồng Cẩm – người con quê Hà Giang đã nằm lại nơi biên giới, để đồng đội có thêm một cơ hội trở về.



