Bài viết

NGƯỜI PHỤ NỮ 26 TUỔI VÀ CON THUYỀN CHỞ 12 TẤN VŨ KHÍ

Câu chuyện về Nữ tướng Nguyễn Thị Định

21/08/2026Đoàn xã Đức An (Đức An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1946, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Bộ đang ở những ngày đầu đầy gian khó.

Người có, nhưng súng thiếu. Có những đơn vị phải chiến đấu trong tình trạng vũ khí, đạn dược vô cùng khan hiếm.

Từ Bến Tre, một đoàn cán bộ được giao một nhiệm vụ đặc biệt: vượt biển ra Bắc, báo cáo tình hình chiến trường Nam Bộ với Trung ương và xin chi viện vũ khí.

Trong đoàn có một người phụ nữ mới 26 tuổi.

Bà tên Nguyễn Thị Định.

Không ai có thể biết rằng người phụ nữ trẻ trên chuyến thuyền năm ấy, nhiều năm sau sẽ trở thành nữ tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

## Từ Bến Tre hướng ra miền Bắc

Nguyễn Thị Định sinh ra trên quê hương Bến Tre và tham gia cách mạng từ khi mới 16 tuổi.

Cuộc đời bà sớm trải qua những mất mát lớn. Chồng bà bị bắt, đày ra Côn Đảo rồi hy sinh. Chính bà cũng từng bị thực dân Pháp bắt và đày đi Bà Rá. Sau khi trở về, bà tiếp tục tìm cách bắt liên lạc với tổ chức và tham gia hoạt động cách mạng.

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ.

Chiến trường miền Nam cần súng.

Cần đạn.

Cần sự chi viện từ Trung ương.

Tháng 3/1946, khi đang là cán bộ Hội Phụ nữ cứu quốc tỉnh, Nguyễn Thị Định được giao tham gia đoàn đại biểu Khu 8 đi bằng đường biển ra Bắc. Hai nhiệm vụ được đặt ra rất rõ ràng: báo cáo tình hình cách mạng miền Nam và xin Trung ương chi viện vũ khí cho quân dân Nam Bộ đánh Pháp.

Đó là một chuyến đi đầy hiểm nguy.

Biển không chỉ có sóng gió.

Trên biển còn có tàu tuần tra của quân Pháp.

Trên trời có máy bay trinh sát.

Dọc bờ biển, nhiều nơi đã nằm trong sự kiểm soát của đối phương.

Những người trên chiếc thuyền nhỏ phải tìm cách vượt qua tất cả.

## Hai ngày trên biển và một cột buồm bị gãy

Nguyễn Thị Định vốn lớn lên ở miền sông nước, quen chèo thuyền từ nhỏ.

Theo tư liệu Báo Quân đội nhân dân, trong chuyến đi ấy, bà giữ vai trò quan trọng trên con thuyền vượt biển. Bà mới 26 tuổi.

Nhưng biển không dễ dàng để họ đi qua.

Sau khoảng hai ngày lênh đênh, đoàn gặp gió mạnh.

Cột buồm bị gãy.

Chiếc thuyền nhỏ giữa biển đứng trước nguy cơ không thể tiếp tục hành trình.

Đoàn phải tìm cách hướng vào khu vực mũi Kê Gà. Nhưng nơi đó đã nằm trong vùng quân Pháp kiểm soát.

Đi tiếp có thể gặp địch.

Ở lại trên biển cũng không an toàn.

Sau khi bàn bạc, mọi người tính đến phương án đi bộ xuyên rừng ra Khu 5. Nhưng rồi thời tiết thay đổi. Đoàn tìm được một chiếc thuyền khác và lại tiếp tục hướng về phía Bắc.

Một hành trình tưởng như có thể kết thúc giữa biển lại được nối tiếp.

Và cuối cùng, người nữ cán bộ trẻ của Bến Tre đã đến được miền Bắc.

## Gặp Bác, chỉ nghĩ đến một điều: xin súng cho miền Nam

Được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh là một kỷ niệm đặc biệt trong cuộc đời Nguyễn Thị Định.

Nhưng giữa cuộc gặp ấy, điều bà đau đáu nhất vẫn là chiến trường quê nhà.

Sau này bà nhớ lại rằng khi gặp Bác, bà chỉ chăm chăm nghĩ đến chuyện xin vũ khí. Nhắc đến đồng bào miền Nam đang phải chịu nhiều khó khăn, gian khổ, cả người cán bộ trẻ và Bác đều xúc động.

Phía sau mong muốn ấy là thực tế khốc liệt ở Nam Bộ.

Ở quê hương bà, đồng đội đang chiến đấu.

Nhân dân đang bám đất.

Nhưng để đánh lại một đội quân được trang bị hiện đại, lòng dũng cảm thôi chưa đủ.

Họ cần súng.

Và nhiệm vụ của Nguyễn Thị Định chưa kết thúc ở việc ra được miền Bắc.

Bà còn phải đưa vũ khí trở về chiến trường.

## Một chiếc thuyền cũ và 12 tấn súng đạn

Sau thời gian làm việc ở miền Bắc, Nguyễn Thị Định vào khu vực miền Trung nhận súng, tiền và tài liệu của Trung ương để đưa về Nam Bộ.

Đường bộ bị quân Pháp kiểm soát gắt gao.

Muốn vận chuyển một khối lượng vũ khí lớn vượt qua hàng loạt đồn bốt gần như không thể.

Chỉ còn một con đường.

Đường biển.

Nhưng ngoài biển, quân Pháp cũng tăng cường máy bay và tàu tuần tra.

Nguyễn Thị Định cùng đồng đội quyết định mua một chiếc thuyền cũ có sức chở khoảng 12 tấn.

Bên dưới chiếc thuyền ấy là thứ mà chiến trường miền Nam đang chờ đợi từng ngày: súng và đạn.

Nếu bị phát hiện, không chỉ số vũ khí bị mất.

Những người trên thuyền khó có cơ hội sống sót.

Nhưng họ vẫn lên đường.

## Trên đầu là máy bay, ngoài khơi là tàu tuần tra

Con thuyền chở vũ khí bắt đầu hành trình về phía Nam.

Không có những phương tiện dẫn đường hiện đại.

Không có lực lượng hộ tống.

Trên một vùng biển đang bị kiểm soát, họ phải dựa vào kinh nghiệm đi biển, sự bình tĩnh và khả năng phán đoán để tránh các cuộc tuần tra.

Báo Quân đội nhân dân ghi lại rằng Nguyễn Thị Định cùng các thành viên trong đoàn đã vượt qua bão tố, tránh hệ thống tuần tra của quân Pháp và cuối cùng đưa được toàn bộ 12 tấn vũ khí về Nam an toàn.

Khi số súng đạn được bàn giao cho chiến trường Khu 8, niềm vui của những người tiếp nhận khó có thể diễn tả hết.

Đó không đơn thuần là 12 tấn hàng hóa.

Mỗi khẩu súng, mỗi viên đạn khi ấy có thể trở thành sức mạnh để một đơn vị tiếp tục chiến đấu.

Đó còn là sự nối liền giữa hậu phương và tiền tuyến, giữa Trung ương với chiến trường Nam Bộ đang ngày đêm kháng chiến.

## Con đường trên biển bắt đầu từ những chuyến đi như thế

Chuyến đi năm 1946 diễn ra từ rất lâu trước khi Đường Hồ Chí Minh trên biển chính thức trở thành tuyến vận tải chiến lược trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Nhưng những chuyến vượt biển đầu tiên như hành trình của Nguyễn Thị Định đã đem lại những kinh nghiệm quý báu về tổ chức, vận chuyển và bí mật vượt biển. Các nguồn chính thống của Quân đội và Báo Nhân Dân đánh giá chuyến đi ấy là một trong những tiền đề góp phần để sau này hình thành tuyến vận tải chiến lược trên biển.

Người phụ nữ 26 tuổi năm ấy tiếp tục đi qua gần ba thập niên chiến tranh.

Năm 1960, tên tuổi bà gắn với Đồng Khởi Bến Tre và sự trưởng thành của “Đội quân tóc dài”.

Năm 1965, bà giữ cương vị Phó Tư lệnh Quân Giải phóng miền Nam.

Tháng 4/1974, Nguyễn Thị Định được phong quân hàm Thiếu tướng, trở thành nữ tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nhưng nếu nhìn lại cả cuộc đời đặc biệt ấy, có một hình ảnh rất đáng để thế hệ hôm nay nhớ mãi:

Một người phụ nữ mới 26 tuổi đứng trên một con thuyền nhỏ giữa biển khơi.

Phía trước là sóng gió.

Ngoài khơi là tàu tuần tra của quân Pháp.

Dưới khoang thuyền là 12 tấn súng đạn mà đồng đội ở Nam Bộ đang mong chờ.

Nếu chuyến đi thất bại, cái giá phải trả có thể là chính mạng sống của bà và những người cùng đi.

Nhưng con thuyền vẫn hướng về phương Nam.

Bởi phía cuối hành trình ấy là quê hương.

Là đồng đội.

Là một chiến trường đang cần súng.

Và có lẽ chính từ những con thuyền nhỏ bé như thế, từ lòng quả cảm của những con người tưởng như rất bình thường như thế, những con đường lớn của lịch sử đã dần được mở ra.

Nguyễn Thị Định đã đi qua biển cả bằng một chiếc thuyền nhỏ. Nhưng dấu chân của người nữ cán bộ Bến Tre năm ấy đã ở lại trong lịch sử của một dân tộc suốt nhiều thế hệ.

Nguồn tư liệu: Báo Quân đội nhân dân; Báo Nhân Dân; Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn