Người phụ nữ 5 lần gặp Bác giữa đất gió Lào cát trắng
Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên Quốc lộ 12A, nơi từng là huyết mạch chi viện cho miền Nam, bà Nguyễn Thị Kim Huế vẫn giữ giọng kể trầm ấm, mạch lạc dù tuổi đã ngoài 80. Mỗi câu chuyện của bà là một thước phim sống động của lịch sử.
Bà kể lần đầu gặp Bác vào tháng 11/1966, khi đơn vị cử đi tập huấn do có nhiều thành tích phá bom, đảm bảo giao thông trên tuyến đường 12A. Sau buổi kiểm tra bắn súng xuất sắc, Bác khen: “Con gái Quảng Bình làm gì cũng giỏi.” Bà bảo, lời khen ấy làm bà vững lòng hơn bất kỳ khẩu súng nào.
Lần thứ hai, cuối năm 1966, bà là đại biểu trẻ nhất ngành Giao thông vận tải. Bác ân cần hỏi chuyện gia đình. Khi bà nói chiến tranh chưa thể sinh con, Bác nhẹ nhàng nhắc phải giữ gìn hạnh phúc. “Lúc đó, tôi xúc động đến nghẹn cả lời”, bà nhớ lại.
Lần thứ ba, trong Đại hội Anh hùng 1967, chính tay Bác gắn danh hiệu lên áo bà. Khi chiếc khăn quàng của Bác chạm lên vai, bà run run, cảm giác như được tiếp thêm sức mạnh.
Lần thứ tư, tháng 7/1967, bà tặng hoa Bác trong Đại hội Thanh niên xung phong toàn quốc. Ánh mắt Bác, nụ cười Bác khi nhận bó hoa ấy vẫn in đậm trong ký ức. Tấm ảnh chụp khoảnh khắc ấy đã trở thành biểu tượng của tinh thần Thanh niên xung phong.
Lần cuối gặp Bác, trước khi sang Liên Xô, bà được nghe câu chuyện về hạt cơm Bác nhặt lên. “Chỉ một hạt cơm rơi mà Bác cũng nâng niu như quý ngọc”, bà nói. Cũng từ đó, bà học được bài học về sự trân trọng lao động. Khi trả lời phỏng vấn quốc tế, bà tự tin khẳng định: “Tinh thần của chúng tôi không nhỏ.”


