Người phụ nữ Anh hùng “Trung với Đảng, hiếu với Dân”
Điều đặc biệt hơn nữa mà chúng tôi được bà H’Yéo kể cho nghe rằng, khi bà đang cùng đơn vị trên đường hành quân đánh địch ở ấp chiến lược thì được lệnh dừng lại để làm lễ kết nạp Đảng. Tất cả có 3 người được kết nạp Đảng và bà H’Yéo là một trong số đó.
Dù ở cương vị nào, bà H’Yéo cũng luôn làm tròn trách nhiệm của người phụ nữ Tây Nguyên Anh hùng“Tôi lúc đó chưa biết chữ, nhưng tôi vô cùng vinh dự và tự hào khi được kết nạp vào Đảng. Trước Đảng kỳ, bằng tất cả tình cảm trong trái tim mình, tôi đã đọc Lời tuyên thệ: “Trung thành tuyệt đối với Nhân dân; trung thành tuyệt đối với Đảng; trung thành tuyệt đối với Quân đội”. Tôi vẫn luôn khắc ghi và thực hiện lời tuyên thệ đó cho đến hôm nay.
Trong chiến đấu, tôi luôn dành cho mình một viên đạn cuối cùng, sẵn sàng hi sinh chứ tuyệt đối không để bản thân rơi vào tay giặc. Khi biết tôi có suy nghĩ đó, một cán bộ Mặt trận B3 đã tặng tôi một quả lựu đạn, dặn để dành trong lúc nguy cấp.
Tôi đã giữ quả lựu đạn đó trong suốt thời gian kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Thật may mắn khi tôi chưa phải dùng đến nó. Khi đất nước hòa bình tôi đã trao trả cho Huyện đội”, bà H’Yéo xúc động kể lại.
Những chiến công vang dội thời đánh Mỹ của bà Rơ Châm H’Yéo luôn như một khúc ca đại ngàn nhắc nhở thế hệ sau về một thời “hoa lửa”, về sức mạnh bất diệt của người phụ nữ Việt Nam. Bà đã sống trọn đời cho Tổ quốc, để lại tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương, buôn làng.
Sau ngày giải phóng, bà được đơn vị cử đi học Quản lý Nhà nước để tham gia xây dựng chính quyền cách mạng. Sau đó, bà H’Yéo giữ chức Chủ tịch Hội Phụ nữ tỉnh Gia Lai trong 15 năm.
Năm 1996, bà là Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Gia Lai và giữ chức Chủ tịch UBMTTQ Việt Nam tỉnh cho đến năm 2007 thì nghỉ hưu. Ít lâu sau nghỉ hưu, bà được bầu giữ chức vụ Phó Chủ tịch Hội cựu chiến binh tỉnh cho đến nay.
Dù ở cương vị nào, bà H’Yéo cũng luôn làm tròn trách nhiệm của người phụ nữ Tây Nguyên Anh hùng.
Trở về đời thường sau chiến tranh, bà không cho phép mình nghỉ ngơi mà tiếp tục gắn bó với buôn làng, hết lòng chăm lo cho cuộc sống của đồng bào.
Khi làm cán bộ, bà là người tận tụy với công việc, gần gũi với dân, luôn đặt lợi ích chung lên hàng đầu. Khi trở về với đời sống thường nhật, bà là tấm gương mẫu mực trong lao động, trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa, đoàn kết cộng đồng.
Ở đâu có bà, ở đó có niềm tin, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm. Chính vì thế, bà không chỉ là Anh hùng trong chiến tranh, mà còn là điểm tựa vững chắc, là tấm gương, là niềm tự hào của vùng đất đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ.



