Người phụ nữ bán nước ven đường và ký ức không ai ngờ tới
Chúng tôi gặp bà trong một chuyến đi tình nguyện. Bà bán nước ven đường, dáng người nhỏ bé, ít nói.
Khi biết chúng tôi đang sưu tầm câu chuyện lịch sử, bà chỉ cười:
“Bà có gì đâu mà kể.”
Nhưng rồi, sau một lúc trò chuyện, bà bắt đầu nhớ lại.
“Ngày đó bà là dân công hỏa tuyến. Gùi gạo, tải đạn… đi suốt ngày đêm.”
Chúng tôi ngạc nhiên. Không ai nghĩ người phụ nữ giản dị trước mặt lại có một quá khứ như vậy.
Bà kể về những chuyến đi xuyên rừng, về những lần suýt bị bom vùi.
“Có lần, bà đang gùi hàng thì bom nổ gần đó. Tỉnh dậy thì thấy mình nằm dưới đất, xung quanh là khói bụi.”
“Bà có sợ không?” – chúng tôi hỏi.
Bà cười:
“Sợ chứ. Nhưng nghĩ đến bộ đội phía trước đang chờ, lại đứng dậy đi tiếp.”
Giờ đây, bà sống một cuộc đời bình dị, không ai biết bà từng góp phần vào chiến tranh.
Trước khi chia tay, bà nói:
“Bà không cần ai nhớ đến mình. Chỉ cần các cháu nhớ rằng đã có rất nhiều người âm thầm như vậy.”
Chúng tôi rời đi, mang theo câu chuyện mà nếu không hỏi, có lẽ sẽ mãi không ai biết.


