NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN BẾP LỬA
Trong một lần dừng chân ngắn tại một phum nhỏ ở Campuchia, bác Tuất và đồng đội được một người phụ nữ địa phương cho nhờ bếp lửa. Không cùng ngôn ngữ, không cần giải thích. Chỉ là sự chia sẻ rất giản dị giữa những con người trong chiến tranh. Ký ức ấy theo bác suốt nhiều năm sau.
Chiều xuống rất nhanh. Đơn vị bác tạm dừng tại một phum nhỏ, cách xa khu dân cư. Một người phụ nữ lớn tuổi ra hiệu cho anh em lại gần bếp lửa.
Không ai hiểu tiếng nhau. Nhưng ánh mắt thì đủ.
“Bà ấy chỉ vào lửa,” bác kể, “rồi đưa cho chúng tôi ít nước nóng.”
Bác và đồng đội ngồi quanh bếp, hong khô áo quần ướt mưa. Người phụ nữ lặng lẽ thêm củi, không hỏi họ là ai, từ đâu đến.
“Lúc đó,” bác nói, “tôi thấy chiến tranh không làm mất hết tình người.”
Khi rời đi, bác cúi đầu chào. Người phụ nữ gật nhẹ, tay vẫn giữ thanh củi.
“Tôi không nhớ mặt bà rõ nữa,” bác trầm giọng, “nhưng tôi nhớ bếp lửa ấy. Nó ấm hơn cả lửa rừng.”



