Khác

NGƯỜI PHỤ NỮ CHÈO THUYỀN ĐÊM VẬN CHUYỂN MẬT THƯ (1)

Trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, một người phụ nữ quê Thái Bình đã lặng lẽ chèo thuyền trong đêm, vượt sông, vượt đầm, vận chuyển mật thư và tài liệu tuyệt mật giữa bom đạn, lấy thân mình che chở cho mạch liên lạc của cách mạng.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ tôi không cầm súng.
Mẹ chỉ có một chiếc thuyền nan cũ, mái chèo mòn tay, và lòng gan dạ của một người phụ nữ quê lúa.

1. Khi dòng sông trở thành con đường bí mật

Những năm chiến tranh, đường bộ bị đánh phá liên tục. Mọi liên lạc quan trọng đều phải đi đường thủy. Đêm là thời gian duy nhất để di chuyển.

Mẹ tôi được giao nhiệm vụ chèo thuyền chuyển mật thư từ xã này sang xã khác, có khi ra tận bến biển. Mật thư được gói trong túi dầu, buộc sát người.

Cao trào đầu tiên là đêm đầu nhận nhiệm vụ. Gió mạnh, nước lớn. Mẹ dặn tôi:
Nếu mẹ không về, con đừng khóc. Nhớ chăm bà ngoại.

Tôi khi ấy mới mười tuổi.

2. Chèo thuyền trong bóng tối và cái chết

Đêm xuống, sông như không đáy. Không đèn, không trăng. Mẹ chỉ định hướng bằng tiếng nước, mùi gió, dáng bờ.

Cao trào lớn nhất là khi máy bay soi đèn pha quét mặt sông. Mẹ lập tức ép thuyền sát bờ lau, nằm rạp xuống, ôm chặt túi mật thư. Chỉ cần ánh sáng phản chiếu lên mặt nước, là bom sẽ trút xuống.

Có lần, bom nổ gần, sóng đánh úp thuyền. Mẹ rơi xuống nước, nhưng vẫn không buông túi tài liệu.

3. Người phụ nữ và những chuyến đi không tên

Mẹ tôi đi như thế suốt nhiều năm. Không ai biết hết số chuyến. Không ai ghi lại trong sổ sách.

Ngày hòa bình, mẹ trở lại làm ruộng, chèo thuyền chở lúa, chở phân như bao người khác.

Chỉ đến khi tôi lớn, mẹ mới nói khẽ:
Nếu ngày ấy mẹ sợ, thì đã có những lá thư không bao giờ đến được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn