Người phụ nữ chở hàng trên đèo Hải Vân – Thừa Thiên Huế
Hải Vân thời chiến là cung đường hiểm trở nhất miền Trung. Gió rít qua từng khe đá, mây phủ mịt mù, địch lại thường xuyên phục kích. Vậy mà có một người phụ nữ tên Hường ngày nào cũng lặng lẽ gùi hàng qua đèo.
Hường vốn là người bán hàng rong, nhưng khi chiến tranh căng thẳng, cô tình nguyện làm giao liên. Đèo cao, dốc dựng đứng, có hôm mưa tạt đến rát mặt, sương dày đến mức không thấy được bước chân mình. Nhưng Hường vẫn đều đặn mang gạo, thuốc, thư từ cho chiến sĩ. Có đêm, cô đi từ nửa đèo xuống đến lưng chừng núi thì gặp tốp lính địch soi đèn pin. Hường đứng im như tượng đá, hơi thở nén chặt. Lúc địch đi qua, cô mới khuỵu xuống, rồi lại đứng dậy đi tiếp.
Có lần, địch mở trận càn lớn. Đơn vị ở phía nam đèo thiếu thuốc và đạn. Hường nhận nhiệm vụ chuyển hàng, dù biết công sự địch dày đặc. Cô chọn đi đường men theo vách đá – con đường mà chỉ có người quen núi mới dám đi. Gió mạnh đến mức suýt quật cô xuống vực. Đến sát giờ giao hàng, một viên đá rơi làm gùi nghiêng, khiến cô ngã đập đầu vào đá, máu chảy xuống má. Nhưng Hường vẫn bò dậy, cắn răng kéo gùi đi tiếp, chỉ vì “bỏ giờ này thì thương binh chết mất.”
Lần cuối cùng, cô bị phục kích và trúng đạn khi che thùng thuốc nổ. Trước lúc hy sinh, cô nói với đồng đội: “Đèo Hải Vân… còn tôi thì còn đường cho cách mạng.”
Giờ đây, khi du khách đi qua Hải Vân quan, ít ai biết rằng trên những lối mòn đầy mây ấy từng có dấu chân người phụ nữ nhỏ bé mà quả tim thì rộng như biển.


