Người có công giúp đỡ cách mạng

Người phụ nữ chờ tin Hậu chiến Việt Nam

Đắk Lắk22/04/2026ĐOÀN THANH NIÊN PHƯỜNG TÂN LẬP (Phường Tân Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Hường chưa bao giờ nhận được giấy báo tử của chồng.

Ông đi bộ đội năm 1972, chỉ để lại một lời dặn: “Anh đi rồi sẽ về.”

Những năm sau đó, bà chờ. Ban đầu là chờ thư. Rồi chờ tin. Rồi chờ một người nào đó trở về và nói điều gì đó rõ ràng.

Nhưng không có gì cả.

Sau năm 1975, nhiều gia đình nhận được tin người thân đã hy sinh. Có giấy tờ, có nơi chôn cất. Còn bà thì không.

“Mọi người hỏi: ‘Ông ấy đâu?’ Tôi không biết trả lời sao,” bà nói.

Có người khuyên bà nên chấp nhận. Nhưng bà không thể.

“Không có tin, thì vẫn có hy vọng,” bà nói.

Bà giữ lại tất cả những gì liên quan đến chồng: một chiếc áo cũ, một bức thư, một tấm ảnh. Mỗi năm, vào ngày ông đi, bà lại thắp hương.

Không phải giỗ, mà là “ngày nhớ”.

Nhiều năm sau, có đoàn quy tập về địa phương. Bà đến hỏi, mang theo thông tin ít ỏi. Nhưng kết quả vẫn không rõ ràng.

Người ta nói: “Có thể ông ấy nằm ở đâu đó chưa tìm được.”

Bà gật đầu.

“Tôi chỉ cần biết là ông ấy đã ở đâu,” bà nói. “Không cần gì hơn.”

Đến khi tuổi đã cao, bà vẫn giữ thói quen nhìn ra con đường làng mỗi chiều.

“Không phải vì nghĩ ông ấy sẽ về,” bà nói. “Mà vì nếu có, tôi muốn là người đầu tiên thấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn