NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA SÀI GÒN
Hôm nay, nhìn lại tấm gương của Lê Thị Riêng, chúng ta thấy rõ hơn giá trị của lòng trung thành, của sự hy sinh thầm lặng và của tinh thần bất khuất. Trong điều kiện hòa bình, tuổi trẻ chúng ta không phải đối mặt với nhà tù, với đòn roi, với tiếng súng thủ tiêu. Nhưng chúng ta vẫn phải đối mặt với những thử thách khác: giữ vững lý tưởng, rèn luyện bản lĩnh, sống có trách nhiệm với đất nước và với chính mình. Bài học lớn nhất mà chị để lại chính là: dù ở hoàn cảnh nào, người cộng sản, người yêu nước vẫn phải biết sống và chiến đấu xứng đáng với truyền thống của dân tộc. Chúng tôi, thế hệ trẻ của Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1, xin ghi nhớ và nguyện sống xứng đáng với những gì các anh hùng, liệt sĩ đã hy sinh. Xin nguyện học tập tấm gương của Lê Thị Riêng – người phụ nữ của Sài Gòn, người phụ nữ của dân tộc – để tiếp tục viết tiếp những trang sử hào hùng bằng chính hành động của mình. Độc lập – Tự do – Hạnh phúc! Muôn năm tinh thần bất khuất của các anh hùng liệt sĩ!


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA SÀI GÒN
Tác giả: Trần Chí Thanh – Bí thư Chi đoàn ấp 6
Những ngày cuối năm 1967, Sài Gòn vẫn mang vẻ ngoài ồn ào, đông đúc của một đô thị lớn dưới sự kiểm soát của chính quyền Sài Gòn. Nhưng bên dưới lớp bề mặt ấy, ngọn lửa cách mạng đang âm ỉ cháy. Trong lòng thành phố, nơi kẻ địch rình rập từng bước chân, từng ánh mắt, vẫn có những người phụ nữ thầm lặng gánh trên vai nhiệm vụ nặng nề: xây dựng cơ sở, vận động quần chúng, giữ vững ngọn lửa đấu tranh. Một trong những người phụ nữ ấy chính là Lê Thị Riêng.
Sinh năm 1925 tại làng Vĩnh Mỹ, huyện Giá Rai (nay thuộc tỉnh Cà Mau), trong một gia đình nông dân nghèo, Lê Thị Riêng sớm mồ côi cha mẹ. Từ tuổi thiếu niên, chị đã giác ngộ lý tưởng cách mạng. Năm 1948, chị được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ đó, con đường hoạt động của chị gắn liền với phong trào phụ nữ miền Nam. Chị lần lượt đảm nhận nhiều trọng trách: cán bộ Hội Phụ nữ cứu quốc huyện Giá Rai, Phó Hội trưởng Hội Phụ nữ cứu quốc miền Đông, rồi Phó Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ giải phóng miền Nam Việt Nam, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Năm 1965, tổ chức giao cho chị nhiệm vụ Trưởng ban Phụ vận Khu Sài Gòn – Gia Định. Chị trực tiếp vào nội thành, nơi hiểm nguy luôn rình rập, để chỉ đạo phong trào phụ nữ Sài Gòn – Chợ Lớn.
Cuộc đời riêng của chị cũng đầy mất mát. Chồng chị hy sinh năm 1960. Hai đứa con còn nhỏ được gửi ra Bắc. Trong sổ tay, chị từng viết những dòng xúc động: ước mong một ngày đất nước thống nhất, được gặp lại con, được ôm ấp, vỗ về. Nhưng nỗi đau ấy không làm chị gục ngã. Chị nén mọi đau thương, lao vào công tác với ý chí sắt đá. Chị trở thành người mẹ của phong trào, người chị của đồng đội, người phụ nữ của Sài Gòn trong những năm tháng gian khổ nhất.
Ngày 9 tháng 5 năm 1967, trên đường đi công tác tại khu vực chợ Đa Kao, Lê Thị Riêng bị tên phản bội chỉ điểm và bị mật vụ bắt. Từ lúc ấy, kẻ địch dùng đủ mọi thủ đoạn: dụ dỗ, mua chuộc, rồi chuyển sang tra tấn dã man – đánh đập, châm điện, nhấn nước, đốt trơ xương ngón tay… Mục đích của chúng là khuất phục ý chí và moi thông tin về tổ chức. Nhưng trước mọi cực hình, người phụ nữ ấy vẫn kiên trung. Không một lời khai. Không một sự khuất phục. Tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của chị khiến kẻ thù bất lực.
Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, khi tiếng súng tổng tiến công đã vang lên khắp các đô thị miền Nam, kẻ địch đưa Lê Thị Riêng cùng một số đồng chí lên chiếc xe bịt kín, chạy về hướng Chợ Lớn với âm mưu thủ tiêu. Trên chiếc xe ấy còn có đồng chí Trần Văn Kiểu và nữ chiến sĩ biệt động Phùng Ngọc Anh. Khi xe dừng lại ở khu vực đường Hồng Bàng (gần bốt Bà Hòa), loạt đạn từ phía sau ập tới. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lê Thị Riêng vẫn hô vang: “Hồ Chí Minh muôn năm! Đả đảo quân khốn kiếp!” Chị hô liên tiếp, giọng vẫn dứt khoát dù sức đã kiệt. Và chính trong giây phút cuối cùng, chị đã dùng thân mình che đạn cho đồng đội. Phùng Ngọc Anh – người duy nhất sống sót – mãi mãi nhớ hình ảnh chị nằm đè lên mình, máu nóng còn ấm bên má. Chiếc kẹp tóc của chị được giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng.
Sự hy sinh của Lê Thị Riêng không chỉ là sự ra đi của một cá nhân. Đó là sự khẳng định của một thế hệ phụ nữ miền Nam: dù thân thể có thể bị giam cầm, tra tấn, dù sinh mạng có thể bị cướp đi, nhưng ý chí cách mạng thì không bao giờ khuất phục. Tên chị được đặt cho tiểu đoàn nữ biệt động hoạt động ngay trong lòng Sài Gòn, cho công viên, đường phố, trường học. Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được truy tặng năm 2001 là sự ghi nhận xứng đáng của Đảng và Nhà nước.
Hôm nay, nhìn lại tấm gương của Lê Thị Riêng, chúng ta thấy rõ hơn giá trị của lòng trung thành, của sự hy sinh thầm lặng và của tinh thần bất khuất. Trong điều kiện hòa bình, tuổi trẻ chúng ta không phải đối mặt với nhà tù, với đòn roi, với tiếng súng thủ tiêu. Nhưng chúng ta vẫn phải đối mặt với những thử thách khác: giữ vững lý tưởng, rèn luyện bản lĩnh, sống có trách nhiệm với đất nước và với chính mình. Bài học lớn nhất mà chị để lại chính là: dù ở hoàn cảnh nào, người cộng sản, người yêu nước vẫn phải biết sống và chiến đấu xứng đáng với truyền thống của dân tộc.
Chúng tôi, thế hệ trẻ của Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1, xin ghi nhớ và nguyện sống xứng đáng với những gì các anh hùng, liệt sĩ đã hy sinh. Xin nguyện học tập tấm gương của Lê Thị Riêng – người phụ nữ của Sài Gòn, người phụ nữ của dân tộc – để tiếp tục viết tiếp những trang sử hào hùng bằng chính hành động của mình.
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc!
Muôn năm tinh thần bất khuất của các anh hùng liệt sĩ!



