NGƯỜI PHỤ NỮ ĐỂ DÀNH MỘT CHỖ NGỒI
Trong nhà bà Mai có một chiếc ghế gỗ luôn được để ở vị trí cũ.
Không ai được tự ý chuyển.
Chiếc ghế không đẹp.
Mặt ghế đã mòn.
Một chân từng bị gãy và được sửa lại.
Đó là chỗ ngồi của người chồng.
Sau ngày ông đi xa, bà vẫn để nguyên.
Những năm đầu, mỗi bữa cơm bà vẫn vô thức đặt thêm một đôi đũa.
Sau đó, các con lớn lên.
Chúng nhắc mẹ không cần làm như vậy nữa.
Bà gật đầu.
Nhưng chiếc ghế vẫn còn.
Có những buổi tối bà ngồi một mình, nhìn chiếc ghế.
Bà không còn chờ người chồng trở về.
Bà chỉ giữ lại vị trí ấy như giữ một phần của gia đình.
Nhiều năm sau, khi bà đã già, con cháu muốn thay chiếc ghế bằng một bộ bàn ghế mới.
Bà đồng ý thay mọi thứ.
Riêng chiếc ghế cũ thì không.
Bà nói cứ để nó ở đó.
Một ngày, đứa cháu hỏi bà có buồn khi nhìn chiếc ghế không.
Bà bảo có lúc buồn.
Nhưng phần lớn là nhớ.
Bà nói buồn và nhớ không giống nhau.
Buồn khiến người ta muốn tránh đi.
Còn nhớ khiến người ta muốn giữ lại.
Chiếc ghế trở thành một vật đặc biệt trong gia đình.
Mỗi dịp sum họp, mọi người đều nhìn thấy nó.
Không ai ngồi vào.
Không phải vì sợ.
Mà vì tôn trọng một người từng có vị trí ở đó.
Sau khi bà mất, các con quyết định đưa chiếc ghế vào phòng truyền thống của gia đình.
Bên cạnh chiếc ghế là một tấm ảnh.
Không có câu chuyện dài.
Chỉ vài dòng về một người đã từng ngồi ở đó.
Một chỗ ngồi trống đôi khi nói được rất nhiều điều.



