Người phụ nữ gánh thóc ra tiền tuyến
Làng thường xuyên bị phong tỏa, lương thực rất thiếu. Mỗi đêm, bà Liên gánh thóc băng qua rừng, vượt suối để tiếp tế cho bộ đội. Gánh thóc nặng khiến vai bà hằn vết chai, bàn chân sưng phồng. Có lần gặp địch, bà giả vờ ngã, làm rơi thóc để kéo dài thời gian cho bộ đội rút lui. Dù kiệt sức, bà vẫn quay về làng tiếp tục gánh. Ngày độc lập, bà từ chối mọi khen thưởng, chỉ nói: “Có cơm cho bộ đội là mừng rồi.”


