NGƯỜI PHỤ NỮ GẤP CHIẾC CHĂN
Bà Oanh có một chiếc chăn cũ.
Chăn đã được vá nhiều lần.
Đó là chiếc chăn mẹ bà từng may cho những người con đi xa.
Ngày ấy, vải rất quý.
Mẹ tận dụng nhiều mảnh vải khác nhau.
Mảnh xanh.
Mảnh trắng.
Mảnh nâu.
Ghép lại thành một chiếc chăn.
Nó không đẹp theo cách thông thường.
Nhưng rất ấm.
Một người anh mang chiếc chăn theo.
Sau đó chiếc chăn trở về.
Người anh không trở về.
Mẹ giữ lại.
Khi mẹ mất, bà Oanh nhận chiếc chăn.
Bà tiếp tục vá.
Mỗi lần chăn rách, bà lại lấy một mảnh vải khác đắp vào.
Đến một lúc, chiếc chăn có rất nhiều màu.
Người cháu nhìn và nói giống một bức tranh.
Bà cười.
Bà bảo mỗi miếng vải là một giai đoạn.
Có miếng là áo cũ.
Có miếng từ chiếc khăn.
Có miếng từ quần áo của các con.
Tất cả ghép lại thành một chiếc chăn.
Bà nói gia đình cũng vậy.
Mỗi người một cuộc đời, một tính cách, nhưng ghép lại mới thành một mái nhà.
Chiếc chăn được giặt sạch, gấp gọn.
Không ai dùng nữa.
Nhưng gia đình giữ nó.
Bởi nó là một phần lịch sử của căn nhà.
Mỗi mảnh vải đều có câu chuyện.
Và người phụ nữ đã gấp chiếc chăn ấy suốt nhiều năm chính là người giữ những câu chuyện đó.


