Bài viết

Người Phụ Nữ Giữ Bếp Lửa Trên Đảo Xa

Lâm Đồng08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Lệ Chi thuộc thế hệ phụ nữ trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra trong gia đình lao động nghèo miền Tây Nam Bộ, bà lớn lên với đức tính chịu thương chịu khó và tinh thần sống vì tập thể.

Đầu những năm 1980, khi tình hình vùng biển Tây Nam còn nhiều phức tạp, bà tình nguyện tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại khu vực đảo tiền tiêu thuộc Phú Quốc. Cuộc sống nơi đảo xa thời ấy vô cùng thiếu thốn. Điện không có thường xuyên, nước ngọt khan hiếm, tàu tiếp tế nhiều khi phải chờ hàng tuần mới cập bến vì biển động.

Trong đơn vị, Trần Thị Lệ Chi được giao nhiệm vụ nấu ăn và chăm lo hậu cần cho cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ trên đảo. Công việc tưởng như giản đơn nhưng lại đầy vất vả giữa điều kiện thiếu thốn trăm bề.

Mỗi ngày, bà phải dậy từ rất sớm nhóm bếp củi, gánh nước từ giếng chung và tính toán từng lon gạo, từng bó rau sao cho đủ khẩu phần cho cả đơn vị. Những hôm biển động kéo dài, thực phẩm tươi gần như không còn, bà phải tận dụng rau rừng, cá khô để cải thiện bữa ăn cho anh em chiến sĩ.

Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1984.

Hôm ấy, một cơn bão lớn bất ngờ đổ vào đảo khiến tàu tiếp tế không thể cập bến suốt nhiều ngày liền. Lương thực trong đơn vị gần cạn, nhiều chiến sĩ làm nhiệm vụ liên tục ngoài trời mưa gió đã bắt đầu mệt mỏi.

Biết anh em cần có bữa ăn nóng để giữ sức, bà Chi cùng vài chị em trong tổ hậu cần lội mưa đi hái rau rừng và xin thêm khoai củ của người dân trên đảo. Đêm xuống, giữa căn bếp nhỏ dột mưa tứ phía, bà vẫn cặm cụi nấu từng nồi cháo lớn cho bộ đội.

Trong lúc nhóm bếp, mái lá bất ngờ bị gió giật tung khiến nước mưa tạt vào làm lửa gần tắt. Bà liền lấy thân mình che bếp, tay liên tục quạt lửa để giữ nồi cháo không bị sống.

Một chiến sĩ trẻ hôm ấy xúc động nói:
“Giữa lúc mưa bão, được ăn tô cháo nóng của cô Chi, tụi con thấy ấm lòng như ở nhà”.

Điều khiến mọi người quý trọng bà không chỉ là sự chịu khó, mà còn là tình thương dành cho đồng đội như người thân ruột thịt. Có những phần ăn ít ỏi, bà luôn nhường phần ngon hơn cho các chiến sĩ trực đêm hoặc người đang bệnh.

Sau này nhắc lại quãng thời gian ấy, Trần Thị Lệ Chi chỉ nhẹ nhàng:
“Hồi đó cực thiệt, nhưng thấy anh em ăn no, khỏe mạnh để làm nhiệm vụ là mình vui rồi”.

Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã đi qua, nhưng hình ảnh người phụ nữ giữ bếp lửa trên đảo xa vẫn còn đọng lại trong ký ức của nhiều đồng đội năm xưa. Bà không cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng bằng sự tận tụy và hy sinh thầm lặng, bà đã góp phần giữ vững tinh thần cho những người lính giữa biển trời gian khó.

Câu chuyện của bà Trần Thị Lệ Chi là minh chứng rằng trong “thời hoa lửa”, có những ngọn lửa không bùng cháy từ chiến trận, mà âm thầm tỏa ấm từ căn bếp nhỏ, từ tấm lòng người phụ nữ luôn sống vì người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn