Người phụ nữ giữ cây đàn piano duy nhất của trường nghệ thuật sau trận bom
Câu chuyện kể về một giáo viên âm nhạc đã bảo vệ cây đàn piano duy nhất của trường giữa thời chiến để giữ lại niềm tin cho học sinh.
Trong những năm chiến tranh, trường văn hóa nghệ thuật của tỉnh thường xuyên phải sơ tán vì bom đạn. Thiếu phòng học, thiếu giáo trình, thiếu nhạc cụ là chuyện rất bình thường. Nhưng với bà Trần Thị Lan – giáo viên âm nhạc trẻ khi ấy – thứ quý giá nhất của nhà trường là một cây đàn piano cũ được viện trợ từ nhiều năm trước. Đó là cây đàn duy nhất dùng để dạy hàng trăm học sinh yêu âm nhạc. Nhiều em lần đầu biết đến piano nhờ cây đàn ấy. Một ngày năm 1972, trường nhận tin khu vực có thể bị đánh phá lớn. Mọi người được yêu cầu sơ tán khẩn cấp. Tài liệu được mang đi nhanh chóng nhưng cây đàn piano quá nặng, gần như không thể vận chuyển trong thời gian ngắn. Nhiều người buộc phải chấp nhận bỏ lại. Nhưng bà Lan không đồng ý. Bà cùng vài học sinh lớn và đồng nghiệp tìm cách tháo rời từng bộ phận của cây đàn. Họ dùng xe bò chở từng phần đàn ra khu sơ tán cách đó nhiều cây số. Khi đoàn xe vừa rời đi được một đoạn, khu trường phía sau bắt đầu bị ném bom. Nhiều phòng học bị phá hủy hoàn toàn. Nếu chậm thêm một giờ, cây đàn sẽ biến mất. Tưởng mọi việc đã xong, nhưng trên đường sơ tán họ gặp mưa lớn khiến nhiều bộ phận gỗ của đàn có nguy cơ hỏng nặng. Bà Lan phải xin trú tạm ở nhiều nhà dân, dùng vải che chắn và hong khô từng bộ phận. Sau nhiều ngày, cây đàn được lắp lại trong khu sơ tán. Không còn nguyên vẹn như trước nhưng vẫn phát ra âm thanh. Buổi học đầu tiên tại nơi sơ tán, khi những phím đàn đầu tiên vang lên, nhiều học sinh đã bật khóc. Các em nói âm thanh ấy khiến họ tin rằng chiến tranh rồi sẽ qua đi. Nhiều thập kỷ sau, cây đàn cũ được trưng bày trong phòng truyền thống của trường. Bà Lan khi về già vẫn thường đến nhìn nó thật lâu. Bà nói bom đạn có thể phá hủy nhiều thứ, nhưng âm nhạc và hy vọng thì không dễ bị đánh mất.



