Cựu chiến binh

Người phụ nữ giữ kho thuốc giữa rừng

Câu chuyện kể về một nữ cán bộ hậu cần đã hy sinh khi bảo vệ kho thuốc phục vụ thương binh tại chiến trường miền Đông Nam Bộ năm 1971.

Hà Tĩnh11/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trương Thị Nguyệt, sinh năm 1948, từng là cán bộ hậu cần phục vụ tại chiến trường miền Đông Nam Bộ năm 1971. Bà kể rằng trong những năm chiến tranh, việc giữ được thuốc men và băng gạc cho thương binh là vô cùng quan trọng. Theo lời bà Nguyệt, kho thuốc của đơn vị được dựng tạm trong rừng, ngụy trang dưới những tán cây lớn để tránh bị máy bay phát hiện. Bà nhớ nhất buổi chiều ngày 8 tháng 6 năm 1971. Hôm đó, sau một trận càn lớn, rất nhiều thương binh được đưa về khu vực kho thuốc để chữa trị. Trong tổ hậu cần của bà có một người phụ nữ tên Nguyễn Thị Hòa, quê ở Đồng Nai, mới 23 tuổi. Hòa là người cẩn thận, luôn ghi nhớ vị trí từng thùng thuốc và thường thức trắng đêm để chăm sóc thương binh. Bà Nguyệt kể rằng khi mọi người đang chuyển thuốc vào lán thì bất ngờ có máy bay bay thấp qua khu vực rừng. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu rơi xuống gần nơi kho thuốc được dựng. Một góc lán bị trúng bom, lửa bốc lên rất nhanh vì bên trong có nhiều băng gạc và cồn y tế. Bà Nguyệt kể rằng trong lúc nhiều người đang đưa thương binh chạy sang khu vực an toàn, Hòa lại quay ngược vào trong lán để lấy những thùng thuốc còn nguyên vẹn. Ông bà kể rằng Hòa nói nếu mất hết thuốc thì thương binh sẽ không còn gì để cứu chữa. Dù khói và lửa đã phủ kín cả khu lán, cô vẫn cố kéo từng thùng thuốc ra ngoài. Nhờ có cô, phần lớn số thuốc quan trọng của đơn vị đã được giữ lại. Đến khi Hòa quay vào lần cuối để lấy thêm một hòm băng gạc, mái lán đang cháy bất ngờ đổ sập xuống. Khi đồng đội dập được lửa và tìm thấy cô, bên cạnh vẫn còn ôm chặt hòm thuốc trước ngực. Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn lại chiếc hộp thuốc cũ còn giữ được từ chiến trường, bà Trương Thị Nguyệt vẫn nhớ đến người phụ nữ trẻ tuổi đã lao vào lửa để giữ lấy cơ hội sống cho thương binh. Với bà, Hòa mãi mãi là người giữ kho thuốc giữa rừng năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn