Người phụ nữ giữ lửa phong trào trong đôi quang gánh cũ
Trong những năm chiến tranh, Trần Thị Liễu ở Mỹ Phong lặng lẽ gánh gạo, thuốc men và thư liên lạc cho du kích trong đôi quang gánh cũ. Có lần bị địch kiểm tra bất ngờ, chị bình tĩnh che giấu tài liệu dưới lớp gạo và qua trạm an toàn. Sự gan dạ và bền bỉ của chị đã góp phần giữ vững phong trào cách mạng, trở thành hình ảnh đẹp của “thời hoa lửa” trên đất Mỹ Phong.

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, khi mỗi con đường, mỗi mái nhà ở Mỹ Phong đều in dấu giặc giã và hiểm nguy, hình ảnh chị Trần Thị Liễu vẫn lặng lẽ hiện lên như một nét bình dị mà kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ. Không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng đôi quang gánh cũ trên vai chị lại chở nặng cả niềm tin và mạch sống của phong trào cách mạng.
Ban ngày, chị Liễu vẫn là người phụ nữ quê hiền lành, chịu thương chịu khó, gánh gạo ra chợ, đem thuốc men sang xóm trên, hoặc ghé qua trạm xá lấy vài món đồ cần thiết. Nhưng ẩn dưới cái dáng vẻ tảo tần ấy là một nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: vận chuyển tài liệu bí mật, thuốc men, thư liên lạc cho lực lượng du kích đang hoạt động trong vùng.
Mỗi chuyến đi của chị là một cuộc vượt ngục thầm lặng. Đường làng nhỏ, kênh mương chằng chịt, trạm gác của địch dày đặc. Chỉ một sơ suất nhỏ, một ánh nhìn nghi ngờ cũng có thể khiến cơ sở bị bại lộ, đồng đội rơi vào tay giặc. Vậy mà suốt những năm trời, chị vẫn bền bỉ vượt qua, bằng sự gan dạ và trí thông minh của người phụ nữ nông thôn giàu lòng yêu nước.
Có lần, đang trên đường mang tài liệu từ Gò Cát về lại căn cứ, chị bất ngờ gặp toán lính địch kiểm tra gắt gao. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chị nhanh trí giấu tập tài liệu vào lớp gạo trên quang gánh, rồi bình tĩnh trả lời từng câu hỏi, từng lời gặng ép của địch. Đôi mắt chị vẫn hiền lành, giọng nhẹ như người dân quê thật thà, khiến bọn lính chủ quan cho chị qua trạm. Chỉ khi bóng chúng khuất sau rặng tre, chị mới dám thở phào, siết chặt đôi đòn gánh rồi nhanh chóng rẽ vào con đường nhỏ để kịp trao tài liệu cho cán bộ chờ đợi.
Không ai đếm được chị Liễu đã gồng đôi vai bao nhiêu tạ gạo, bao nhiêu lá thư, bao nhiêu hy sinh thầm lặng. Chỉ biết rằng, mỗi chuyến gánh qua làng là một mạch máu sống tiếp tục được nối liền, là tinh thần cách mạng được gìn giữ giữa bão táp chiến tranh.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại “thời hoa lửa” của đất Mỹ Phong, người ta vẫn nhắc về chị như một biểu tượng đẹp của lòng trung kiên và đức hy sinh. Không cần danh xưng lớn lao, không cần ghi công rực rỡ, chị Trần Thị Liễu – với đôi quang gánh cũ và trái tim son sắt – đã góp phần thắp lên ngọn lửa bền bỉ, để phong trào cách mạng từng bước trưởng thành và đi đến thắng lợi.
Hình ảnh chị là minh chứng rằng, trong những năm tháng khó khăn nhất, chính những con người bình dị nhất đã làm nên những trang sử lặng thầm mà bất hủ cho quê hương Mỹ Phong.


