NGƯỜI PHỤ NỮ GÓI NẮM GẠO
Bà Cúc từng có thói quen dành riêng một ít gạo mỗi ngày.
Bà cho gạo vào chiếc chum nhỏ.
Mỗi tuần lại thêm một nắm.
Người trong nhà hỏi để làm gì.
Bà bảo để khi có người cần thì có cái mà chia.
Ngày ấy, gạo không phải thứ dễ dàng.
Nhưng bà vẫn cố dành.
Có những người đi qua làng.
Có những gia đình khó khăn.
Bà lấy từ chum ra một ít.
Không nhiều.
Nhưng ai cần thì bà cho.
Chum gạo cứ vơi rồi lại đầy.
Nhiều năm sau, khi cuộc sống khá hơn, bà vẫn giữ thói quen.
Cháu hỏi tại sao.
Bà nói ngày trước mình từng hiểu cảm giác thiếu thốn.
Vì vậy khi có thể giúp người khác, hãy giúp.
Bà không thích những lời lớn lao.
Bà chỉ nói một nắm gạo nhỏ cũng có thể giúp một người qua được một bữa.
Sau khi bà mất, gia đình tìm thấy chiếc chum cũ.
Bên trong không còn gạo.
Nhưng con gái bà vẫn giữ.
Cô kể câu chuyện cho các con.
Từ đó, mỗi năm gia đình lại dành một phần tiền hoặc gạo để giúp những người khó khăn.
Họ gọi đó là “nắm gạo của bà”.
Một thói quen nhỏ của một người phụ nữ đã trở thành truyền thống của cả gia đình.
Nó không được ghi trong sách.
Nhưng nó cho thấy lòng nhân ái có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bằng những việc rất giản dị.


