NGƯỜI PHỤ NỮ GỬI MỘT NẮM ĐẤT
Ngày con trai đi xa, bà Lý lấy một nắm đất bỏ vào túi vải.
Bà nói mang theo một chút đất quê.
Người con hỏi để làm gì.
Bà bảo để lúc nhớ nhà thì biết quê mình vẫn ở bên.
Anh cất túi đất.
Nhiều năm sau, anh trở về.
Túi vải vẫn còn nhưng đã cũ.
Anh đưa cho mẹ.
Bà mở ra.
Một phần đất đã khô cứng.
Bà nhìn rồi cười.
Bà bảo đất quê vẫn theo con suốt chặng đường.
Sau đó, hai mẹ con đem nắm đất rải xuống vườn.
Người con nói anh muốn trả nó về.
Bà hỏi tại sao.
Anh nói vì bây giờ mình đã trở về.
Nắm đất nhỏ được hòa vào mảnh vườn.
Một thời gian sau, cây cối mọc lên.
Không ai biết phần đất ấy nằm ở đâu.
Nhưng gia đình biết nó đã trở về đúng nơi.
Nhiều năm sau, con cháu nghe câu chuyện.
Một đứa hỏi tại sao ngày ấy bà lại cho đất vào túi.
Người con trả lời vì khi đi xa, con người luôn cần một thứ gì đó khiến mình nhớ rằng mình thuộc về một nơi.
Có người mang ảnh.
Có người mang thư.
Có người mang khăn.
Còn mẹ mang cho ông một nắm đất.
Nó không có giá trị vật chất.
Nhưng với người đi xa, đó là một lời nhắn rất rõ ràng: quê nhà luôn chờ.



