Người phụ nữ Hà Tĩnh âm thầm chăm sóc thương binh
Câu chuyện kể về một người phụ nữ Hà Tĩnh đã tận tụy chăm sóc thương binh trong điều kiện thiếu thốn thời chiến
Bà Lê Thị Nhung, sinh năm 1945, là một người phụ nữ gắn bó với công việc chăm sóc thương binh tại địa phương trong những năm chiến tranh. Khi đó, nhiều chiến sĩ bị thương được đưa về điều trị tạm thời tại các cơ sở nhỏ hoặc nhà dân.
Bà kể, điều kiện khi ấy vô cùng thiếu thốn. Thuốc men ít, dụng cụ y tế đơn giản, mọi việc chủ yếu dựa vào sự tận tâm của người chăm sóc.
Bà cùng mọi người đảm nhận việc nấu ăn, giặt giũ, băng bó vết thương.
Có những thương binh bị thương nặng, đau đớn kéo dài. Bà phải kiên nhẫn động viên, chăm sóc từng chút một.
Bà nhớ nhất những đêm thức trắng bên giường bệnh. Nghe tiếng rên đau, bà không thể ngủ.
Bà nhẹ nhàng thay băng, lau người, cố gắng giúp họ bớt đau.
Có những người dần hồi phục, có thể trở lại đơn vị. Nhưng cũng có những người không qua khỏi.
Mỗi lần như vậy, bà lặng đi, nhưng rồi lại tiếp tục công việc.
Bà nói, lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy họ như người thân của mình.
Sự gắn bó ấy khiến việc chăm sóc không còn là nhiệm vụ, mà là tình cảm thật sự.
Nhiều năm sau, có những người từng được bà chăm sóc quay lại thăm. Họ gọi bà bằng những cái tên thân thương như người nhà.
Đối với bà, đó là niềm vui lớn nhất.
Câu chuyện của bà là hình ảnh của những con người thầm lặng – không cầm súng, nhưng góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc.



