Người phụ nữ Hà Tĩnh gom từng hạt gạo gửi ra tiền tuyến
Câu chuyện kể về một người phụ nữ Hà Tĩnh đã âm thầm góp từng hạt gạo, nuôi quân trong những năm tháng gian khó.
Bà Nguyễn Thị Tư, sinh năm 1940, là một người phụ nữ nông dân bình dị của Hà Tĩnh. Trong những năm chiến tranh, khi tiền tuyến ngày đêm cần lương thực, bà và biết bao người dân quê đã trở thành chỗ dựa vững chắc phía sau.
Bà kể, thời đó cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Gạo hiếm, bữa cơm thường chỉ có khoai, sắn độn thêm cho no. Có những ngày cả nhà ăn không đủ, nhưng khi nghe tin vận động góp gạo cho bộ đội, bà chưa bao giờ chần chừ.
Trong góc bếp nhỏ, bà đặt một chiếc hũ. Mỗi ngày, bà bớt lại một nắm gạo từ phần ăn của gia đình, lặng lẽ bỏ vào đó. Nắm này nối nắm kia, chiếc hũ dần đầy lên bằng sự chắt chiu và cả tấm lòng.
Bà nhớ nhất một lần trong nhà gần như cạn gạo. Con còn nhỏ, bữa đói bữa no. Thế nhưng đúng lúc đó lại có đợt quyên góp. Bà lặng lẽ mở hũ, đổ hết số gạo ít ỏi mang đi nộp.
Có người ái ngại hỏi: “Nhà mình cũng thiếu, sao không giữ lại?”
Bà chỉ nhẹ nhàng nói: “Ngoài chiến trường, các chú còn cần hơn mình.”
Không chỉ góp gạo, bà còn tham gia nấu ăn tập thể, gói bánh gửi ra tiền tuyến. Những đêm thức trắng bên bếp lửa, khói cay xè mắt, nhưng không ai than vãn.
Bà nói, mỗi bát cơm gửi đi là một niềm tin gửi theo. Tin rằng những người lính sẽ vững vàng hơn, chiến đấu tốt hơn.
Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã đủ đầy, bà vẫn giữ thói quen tiết kiệm như ngày xưa. Chiếc hũ gạo không còn, nhưng ký ức về những ngày gom từng hạt gạo vẫn luôn nguyên vẹn.
Đó không chỉ là gạo – mà là tình nghĩa, là hậu phương, là cả tấm lòng của người dân Hà Tĩnh trong những năm tháng không thể nào quên.



