NGƯỜI PHỤ NỮ HAI LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
"Có những món quà của cuộc đời không thể đong đếm bằng thời gian. Với cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Lân, đó là hai lần được gặp Bác Hồ – ký ức thiêng liêng theo bà suốt gần sáu mươi năm qua."
Trong căn nhà nhỏ ở phường Bến Thủy, thành phố Vinh, bà Nguyễn Thị Lân năm nay đã bước sang tuổi 81. Giữa nhiều kỷ vật của cuộc đời, bà nâng niu nhất là bức ảnh đen trắng chụp cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đoàn đại biểu Quân khu 4 năm 1969. Mỗi khi nhìn vào tấm ảnh ấy, ký ức của người nữ thanh niên xung phong lại đưa bà trở về những năm tháng tuổi trẻ giữa khói lửa chiến tranh.
Năm 1965, cô gái Nguyễn Thị Lân quê ở huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh vừa tròn 21 tuổi đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước. Không lâu sau, bà được điều vào miền Tây Quảng Trị – nơi được xem là một trong những tuyến lửa ác liệt nhất.
Ngày ấy, công việc của những người thanh niên xung phong không chỉ là mở đường, bảo đảm giao thông mà còn vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường và đưa thương binh từ tuyến trước trở ra. Bà nhớ lại:
"Cứ đúng 5 giờ sáng là chúng tôi nhận hàng lên đường. Tối mịt, khi chẳng còn nhìn rõ mặt nhau, mới về đến điểm tập kết. Hồi đó tôi chỉ nặng khoảng 45 kg, vậy mà ngày nào cũng vác 35 kg gạo hoặc thùng đạn vào chiến trường. Khi trở ra thì cùng đồng đội gánh thương binh bằng võng cáng, hai người một đầu."
Giữa đại ngàn Trường Sơn, sốt rét, bom đạn và thiếu thốn là những thử thách thường trực. Nhưng đối với những cô gái tuổi đôi mươi khi ấy, gian khổ không thể làm vơi đi niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Sau hai năm trên tuyến lửa Trường Sơn, bà được điều động ra Ngã ba Đồng Lộc. Tại đây, bà lần lượt giữ cương vị Đại đội phó rồi Đại đội trưởng Đại đội 557 – đơn vị gồm phần lớn là những nữ thanh niên xung phong.
Nhờ những thành tích xuất sắc trong lao động và chiến đấu, cuối năm 1967, bà Nguyễn Thị Lân vinh dự được chọn vào đoàn đại biểu gần 200 cán bộ, đoàn viên ưu tú ra Hà Nội gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là lần đầu tiên bà được nhìn thấy Bác. Người nữ thanh niên xung phong năm ấy vẫn nhớ như in hình ảnh vị Cha già của dân tộc với nụ cười hiền từ và ánh mắt ấm áp.
Bà xúc động kể:
"Bác đứng từ xa, vẫy tay chào với nụ cười hiền từ, ấm áp. Tuy không được trực tiếp trò chuyện, nhưng chỉ ánh mắt và nụ cười của Bác thôi cũng đủ khiến chúng tôi ấm lòng."
Hai năm sau, đầu năm 1969, bà lại một lần nữa được chọn tham gia Đoàn đại biểu Quân khu 4 ra Thủ đô báo công với Bác. Đây cũng là cuộc gặp gỡ mà bà coi là kỷ niệm thiêng liêng nhất trong cuộc đời mình. Bước vào Phủ Chủ tịch, nhìn thấy Bác xuất hiện, những người con của Quân khu 4 không giấu được xúc động. Bà kể:
"Bác như một người Cha đi lâu ngày về gặp con chứ không phải là một vị lãnh tụ, rất ấm áp và thân tình, quan tâm hỏi han từng đứa con."
Trong buổi gặp hôm ấy, Bác ân cần hỏi chuyện từng người, căn dặn các đại biểu phải tiếp tục cố gắng, đoàn kết và hoàn thành tốt nhiệm vụ. Gần sáu thập kỷ đã trôi qua, nhưng những lời nói, ánh mắt và cử chỉ của Người vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của nữ thanh niên xung phong năm nào. Bà tâm niệm:
"Lời nói ấm áp, ánh mắt yêu thương, cử chỉ thân mật của Người đã thôi thúc tôi phải sống tốt, sống vui, sống khỏe, làm nhiều việc có ích cho Đảng, Nhà nước..."
Chiến tranh đã lùi xa, mái tóc người nữ chiến sĩ năm xưa nay đã bạc trắng. Nhưng trong trái tim bà Nguyễn Thị Lân, hình ảnh Bác Hồ, hình ảnh đồng đội và những năm tháng Trường Sơn vẫn luôn là ngọn lửa không bao giờ tắt. Bởi có những ký ức không chỉ thuộc về một con người, mà đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc – lịch sử của những người trẻ đã gửi tuổi xuân mình cho đất nước và mang theo niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình.



